Thiếu niên ca hành tập 27

     
Dịch: Lãng Nhân MônDịch thơ: Hầm Lạc***Trong chốn võ lâm tất cả kẻ ưa chuyện say mê liệt kê võ bảng, binc khí phổ gì đó, chuyển từng người nức danh giang hồ lên đó. Lâu dần thì bao gồm đủ nhiều loại thương hiệu, chỉ riêng binh khí kiếm thôi sẽ gồm một loạt bí quyết Điện thoại tư vấn Kiếm Thánh, Kiếm Thần, Kiếm Vương, Kiếm Bá, Kiếm Hầu, Kiếm Hoàng, Kiếm Quỷ, Kiếm Hào, phần đa binch khí không giống chẳng dòng làm sao bằng. Nhưng chỉ gồm một chữ những người ưa chuyện này gần như không đủ can đảm tùy ý đặt, kia chính là chữ ‘tiên’. Có thể dùng chữ tiên để Hotline phần đa gần như là nhân đồ gia dụng thần thoại vào võ lâm. Nhưng tuy nhiên, vẫn có cha vị đao tiên, cũng có thể có khoảng chừng năm vị kiếm tiên, riêng rẽ chỉ có thương thơm. Chỉ một vị, Thương thơm Tiên - Tư Không Trường Phong, tam tôn chủ của Tuyết Nguyệt thành. Nghe nói thanh ngôi trường thương thơm của hắn có thể chỉm giết thịt vong linh hung quỷ, đã có lần sử dụng một thương thơm phá tan vỡ Cô Hư Quỷ trận nhưng sáu vị trưởng lão Ma giáo hòa hợp lực bày ra dưới Kỳ Liên tô. Người liệt kê binch khí phổ từng nói, sức khỏe của người tiêu dùng thương thơm vào trần gian, mình hắn chiếm tám phần. Lôi Vô Kiệt chú ý bạn trung niên trước đôi mắt, tín đồ khoác áo black thần sắc hờ hững, mang theo song phần khí tức nho nhã của thư sinch, ánh nhìn sáng rực. Tiêu Sắt thnghỉ ngơi dài: “Khi đám bé cháu ăn đùa trong Thiên Khải thành chứng kiến hoa khôi vào Yêu Nguyệt thọ cũng có thể có ánh nhìn tương tự như như ngươi vậy.” Lô Ngọc Địch lau lốt ngày tiết chỗ khóe miệng, cười giá buốt nói: “Hay cho 1 Thương thơm Tiên, vãn bối lĩnh giáo cao chiêu!” Hắn thay ý nhấn mạnh vấn đề nhì chữ ‘vãn bối’, châm chọc tập Tư Không Trường Phong ko duy trì thân phận, ra tay với vãn bối. Hai tay Tư Không Trường Phong vẫn khoanh lại sau sườn lưng, đứng bên trên ngôi trường tmùi hương, chân mày hơi nhíu lại, cười nói: “Ta... ra tay à?” Lô Ngọc Địch tắt giờ, chính xác là Tư Không Trường Phong ko tấn công cho tới một chiêu, chỉ là tư nạm cưỡi tmùi hương cất cánh cho tới đang ép cho chính mình không còn con đường lui. “Vô Song thành phái nhiều tinh nhuệ cho tới điều đó, một hòa thượng bao gồm đặc biệt đến vậy thật không?” Tư Không Trường Phong thường xuyên mỉm cười nói. Lô Ngọc Địch cười cợt nhạt không đáp. “Về nói với mấy lão già của Vô Song thành, nếu thật sự cho là phụ thuộc vấn đề bắt một đứa tthấp là hoàn toàn có thể lật đổ giang hồ nước, như vậy sau này những ngươi chớ hòng nói giống tư chữ nhân gian vô tuy nhiên, cũng chớ Điện thoại tư vấn thương hiệu của Vô Song thành nữa.” Tư Không Trường Phong nói khôn xiết thờ ơ, mà lại khẩu ca lại rất là khinc người, tuy nhiên đúng, hắn chính là 1 trong những bố người có tứ bí quyết nóiphần đa lời này trên đời. Lô Ngọc Địch giận cơ mà không dám nói gì. “Còn nữa.” Tư Không Trường Phong nhìn thanh niên xách theo hộp kiếm: “Vô Song thành khó khăn lắm new tìm được một khối ngọc đẹp tươi chất lượng, chớ có thay dao mổ heo mà chạm trổ. Phiền lành ngươi đưa hầu hết lời này cho Tống Yến Hồi.” Vô Song không khó tính nlỗi sư huynh, hắn chỉ gật đầu: “Vãn bối chắc chắn rằng vẫn chuyển đầy đủ lời này của chi phí bối. Ừm... Nếu như đến thời điểm đó ta còn lưu giữ.” “Vừa rồi ngươi vẫn lưu giữ thủ rồi, còn nếu không với tu vi của ngươi, giết thịt chết giỏi tiến công trọng tmùi hương bọn chúng ta phần đông là chuyện bé dại.” Tư Không Trường Phong đồng ý nói: “Đa tạ.” “Không buộc phải cám ơn, chỉ mong muốn Lúc các vị chữa trị thương dứt gồm cơ hội tái chiến.” Vô Song mỉm cười cợt để lộ hàm răng trắng bóc. “Kiếm của ta không sánh được cùng với nhị sư huynh tuy nhiên cũng từng luyện vài năm.” Tư Không Trường Phong đùng một cái giơ tay ra, vung lên. Nắp của vỏ hộp kiếm lân cận Vô Song lập tức msống toang, mười nhị tkhô giòn phi kiếm nhanh chóng cất cánh ra, lượn một vòng bao phủ Tư Không Trường Phong sau đó lại tuần từ bỏ cất cánh trlàm việc về vỏ hộp kiếm của Vô Song. Tư Không Trường Phong vung tay lên, nắp hộp kiếm lại đóng góp lại. Vô Song trợn tròn nhì mắt, bất ngờ vị cao thủ được tôn là Thương Tiên đó lại thông hiểu Ngự Kiếm thuật, còn có thể tinh chỉnh và điều khiển đồng thời mười hai tkhô giòn phi kiếm. Tư Không Trường Phong mỉm cười nói: “Ngự tìm, ngự thương thơm, cùng một đạo lý cả thôi. Lần này ta góp ngươi được mở thêm một tìm, nhưng lại mong muốn thiệt sự sở hữu ý ở trong số ấy, buộc phải nhờ vào chính ngươi.” Hai tay Vô Song ôm quyền nói: “Đa tạ.” Tư Không Trường Phong xoay tín đồ, ko nhìn hắn tiếp: “Đi thôi.” Vô Song đỡ Lô Ngọc Địch đã bị tmùi hương nặng nề lên ngựa, quất khỏe khoắn roi, vài ba chục người cưỡi ngựa khác cũng lập tức rời khỏi theo. Đường Liên ngước đầu quan sát Tư Không Trường Phong một cái: “Tạ sư tôn...” “Đường Liên, con Chịu đựng khổ rồi.” Tư Không Trường Phong nhìn Đường Liên, thsống dài. “Tam sư tôn...” Đường Liên lại gọi một giờ. Tư Không Trường Phong bi ai bực: “Đường Liên, ngươi định nói gì?” “Tam sư tôn, ngài rất có thể xuống dưới này nói chuyện được không? Ngài nhằm chúng ta ngửa đầu rỉ tai ngần ngừ là mỏi lắm à?” Cuối thuộc Đường Liên không nhịn được nói ra câu này. “À à à.” Tư Không Trường Phong giờ đồng hồ bắt đầu nhận biết, nhảy đầm từ bỏ bên trên trường thương thơm xuống, vung vơi tay lên, nuốm tkhô nóng trường thương color ô kyên ổn này vào trong tay. “Đường Liên, lần này kết thúc trách nhiệm không tệ.” Đường Liên mỉm cười khổ: “Suýt nữa thì chết, sao lại ngừng không tệ.” “Không bị tiêu diệt là được rồi, không chết là được rồi, trọng trách này chỉ việc ko chết coi như kết thúc ko tệ.” Tư Không Trường Phong mỉm cười cợt đồng ý. Mọi người nghe hoàn thành câu này đều trợn tròn hai đôi mắt, chỉ bao gồm Đường Liên có thể sẽ quen với vị Tmùi hương Tiên quan sát hiệ tượng cho nên cao thủ xuất xắc cầm, thực chất là thần ghê thô. Hắn chỉ chú ý quanh một lượt rồi hỏi: “Lần này tam sư tôn tới 1 mình à?” “Vốn là đi một mình, nhưng trên tuyến đường chạm mặt nhì bạn thân quen cũ, lôi cuốn nhau họp hành cho nên bắt đầu cho chậm chạp. Đừng trách rưới, đừng trách nát.” Tư Không Trường Phong mỉm cười lo ngại. Vô Tnhân hậu đặt chân đến hành lễ: “Tại hạ là Vô Tnhân hậu môn hạ của Vong Ưu thiền khô sư Hàn Sơn từ bỏ, vị này là sư đệ của ta Vô Tâm.” Tư Không Trường Phong gật đầu đồng ý một cái, đi về phía hòa thượng bổ ngồi bên dưới khu đất. “Tại hạ là Lôi Vô Kiệt của Giang Nam Phích Lịch con đường Lôi gia bảo, sẽ muốn tới Tuyết Nguyệt thành bái sư!” Lôi Vô Kiệt vội vã ôm quyền, cao tiếng nói. “Ờ.” Tư Không Trường Phong bình thản đáp một tiếng, vỗ một cái lên mồi nhử vai Lôi Vô Kiệt: “Tiểu huynh đệ, lốt thương thơm của ngươi lại vỡ ra kìa.” Lôi Vô Kiệt phương diện mũi đỏ bừng, vội vã cúi đầu chú ý vai bản thân.


Bạn đang xem: Thiếu niên ca hành tập 27


Xem thêm: Tải Game One Piece : Pirate Warriors 4 Đại Chiến Hải Tặc Siêu Hot



Xem thêm: Top 7 Chiêu Thức Nhẫn Thuật Mạnh Nhất Trong Naruto Và Boruto (P1)

Tư Không Trường Phong cúi tín đồ nhìn hòa thượng nhan sắc phương diện nhợt nphân tử, thở dài nói: “Tự phế truất công lực body toàn thân, trên đây chưa phải chuyện người thường xuyên làm nổi, chẳng trách rưới Vong Ưu đại sư coi trọng ngươi như thế. Vô Tâm mỉm cười thảm: “Ngươi cũng tới với ta đi à.” “Không.” Tư Không Trường Phong đứng lên cúi đầu quan sát Vô Tâm, cao giọng nói: “Tuyết Nguyệt thành đặc phái tiếp đây, cung tiễn Diệp An Thế về tông!” “Cái gì?” Tất cả các bạn mọi ntạo ra trên chỗ. “Tuyết Nguyệt thành sệt phái tới đây, cung tiễn Diệp An Thế về tông!” Tư Không Trường Phong lặp lại một lượt. Tuyết Nguyệt thành không định bắt giữ hòa thượng này để tránh Ma giáo, cũng ko định nhằm mang mang đến hòa thượng này trsống về Hàn Sơn từ bỏ. Quyết định lần này của Tuyết Nguyệt thành là tuân theo ước định mười hai năm về trước, gửi thiếu thốn nhà Ma giáo trngơi nghỉ về Thiên Ngoại Thiên! Vừa là vâng lệnh ước định, cũng vừa là 1 một số loại uy ức hiếp. Sau giờ chỉ định này, Vô Tâm không còn chắt lọc nào không giống. Đường Liên đột nhiên ngấc đầu, phía xa tất cả nhị trơn bạn bay tới, hắn định thần quan sát kỹ lại, thầm hô không ổn, mau chóng vận chân khí. Một tín đồ tóc trắng, một bạn mang áo xống tím. Chính là Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu của Thiên Ngoại Thiên. “Không đề xuất.” Tư Không Trường Phong không đồng ý với Đường Liên: “Hai bạn quen thuộc cũ mà ta nói cùng với ngươi đó là đàn họ.” “Bọn họ?” Đường Liên kinh ngạc. Hai bạn đã lướt cho tới ở kề bên đám tín đồ, ko bi thương quan sát bọn bọn họ, Tử Y Hầu luôn luôn sở hữu theo một luồng khí tím đi thẳng liền mạch cho tới đỡ Vô Tâm dậy, hắn đặt tay lên lưng Vô Tâm, đi lại chân khí cho hắn. Vô Tâm cười cợt một tiếng: “Vũ Tịch thúc thúc.” “Hừ, thấy ta là chạy, còn dấn ta có tác dụng thúc thúc?” Tử Y Hầu hừ rét một giờ. Bạch Phát Tiên chú ý Tư Không Trường Phong nói: “Chúng ta vẫn sở hữu bạn đi, Tuyết Nguyệt thành không ăn năn hận chứ?” “Vẫn lời nói đó, Tuyết Nguyệt thành không sợ hãi Ma giáokhông sợ Tuyết Nguyệt thành, càng ko sợ hãi một thiếu niên mười bảy tuổi.” Tư Không Trường Phong bình thản đáp. Bạch Phát Tiên chú ý Đường Liên một cái: “Có cần trong trái tim ko phục xuất xắc không?” Đường Liên hừ giá một giờ đồng hồ, ko nói gì. “Tiểu Liên, không nhất thiết phải không phục. Vị thúc thúc tóc White này từng là Mỹ Kiếm - Mạc Kỳ Duim vang dội thế gian, ngươi giao thủ với hắn vài ba lần, giả dụ không hẳn hắn nể mặt sư phú ngươi, giữ thủ một ít, e rằng ngươi đang chẳng mang đến được nơi này.” Tư Không Trường Phong mỉm mỉm cười giảng hòa. Mỹ Kiếm - Mạc Kỳ Duyên. Sắc khía cạnh Đường Liên hơi đổi, cái tên này quả tình nlỗi snóng rền mặt tai, nhưng nhan sắc phương diện hắn chỉ hơi về tối đi: “Tam sư tôn, vẫn nói bao nhiêu lần rồi, đừng gồm Gọi nhỏ là Tiểu Liên.” Tư Không Trường Phong có vẻ hoàn toàn không tồn tại chút ít uy nghiêm như thế nào của tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành, hắn mỉm cười vỗ vai Đường Liên một cái: “Sao nào? Muốn trách thì trách rưới Liên Nguyệt sư phụ của ngươi đi, tên mình lũ bà thì cũng thôi, sao còn đặt cái brand name đàn bà chẳng kém nhẹm cho môn đồ của chính mình.” Tử Y Hầu đương nhiên không hứng trúc nghe nhị bạn đàn chúng ta tán dóc, vẻ phương diện sẽ nhanh chóng mất kiên trì, kéo Vô Tâm định đưa theo dẫu vậy lại thấy một bộ quần áo đỏ ngăn trước mặt bản thân. Tử Y Hầu sửng sốt, tất cả phần tức giận: “Tiểu tử, ngươi mong mỏi làm cho gì?” Lôi Vô Kiệt chú ý Vô Tâm một chiếc rồi nói: “Các ngươi ao ước dẫn hắn đi, đang hỏi hắn chấp nhận hay là không chưa?” Tử Y Hầu cả giận nói: “Hắn vốn là thiếu tông chủ của Thiên Ngoại Thiên, hắn không trnghỉ ngơi về Thiên Ngoại Thiên lẽ nào muốn về Hàn Sơn tự kia?” Lôi Vô Kiệt lại ko phải sợ hãi: “Nếu hắn mong mỏi về Hàn Sơn từ thì sao?” Luồng khí tím bên trên fan Tử Y Hầu mau chóng bùng lên: “Tiểu tử, ngươi mong mỏi bị tiêu diệt à? Tưởng ta sợ hãi cái brand name Lôi Oanh nấp trong Lôi gia bảo kia, không dám giết thịt ngươi chắc?” Tiêu Sắt lừ đừ bước đến đứng ở kề bên Lôi Vô Kiệt, ko bi thương để ý cho tới Tử Y Hầu, chỉ nhìn về phía Vô Tâm: “Hòa thượng, ngươi mong mỏi đi thật à?” Vô Tâm cau mày không nói gì, Tử Y Hầu hừ lạnh lẽo một giờ, cũng không nói gì. Bạch Phát Tiên tay nắm kiếm ngọc mau chóng quỳ sụp xuống khu đất. “Thiếu tông chủ, Thiên Ngoại Thiên đã ngóng thiêu tông nhà về tông trong cả mười nhị năm!” “Ngày nay vào giáo chia năm té bảy, chỉ tất cả Thiên Ngoại Thiên chưa từng gồm một người tránh khỏi!” “Chúng ta hầu hết sẽ đợi thiếu tông nhà về tông, chế ước lại đại cục!” Vô Tâm thsinh hoạt dài một tiếng, đẩy Tử Y Hầu vẫn đỡ ra, đi tới trước phương diện Bạch Phát Tiên sẽ quỳ sụp dưới khu đất, Hotline một tiếng: “Mạc thúc thúc.” Bạch Phát Tiên ko ngước đầu lên. “Ta đọc rồi!” Vô Tâm bước đến một bước, trải qua ở bên cạnh hắn: “Đi thôi.” “Vô Tâm.” Lôi Vô Kiệt Call hắn. “Tuyết Nguyệt thành cung tiễn Diệp An Thế tông nhà Thiên Ngoại Thiên về tông.” Tư Không Trường Phong cười cợt nói. Vô Tâm cũng mỉm cười: “Tư Không Thương Tiên đừng uy hiếp ta nữa. Vô Tâm cũng biết, thật ra lão hòa thượng đã hết nữa, tất cả về Hàn Sơn tự cơ hay là không cũng chẳng quan trọng đặc biệt. Lão hòa thượng nói đúng, nhà đất của ta là chốn bên ngoài, là Thiên Ngoại Thiên.” “Đương nhiên Diệp tông chủ có thể trsinh hoạt về Hàn Sơn trường đoản cú, tuy nhiên chưa hẳn hiện nay.” Tư Không Trường Phong nói. “Sư huynh, ta đi phía trên.” Vô Tâm xoay đầu lại quan sát Vô Thiền lành đứng đằng xa. Vô Thiền thsinh hoạt dài gật đầu một cái: “Hôm nay sư huynh đã về Hàn Sơn từ, bất luận sư đệ bao gồm đề nghị tông công ty Thiên Ngoại Thiên hay không, vào Hàn Sơn từ đã luôn luôn có một gian thiền đức chống, một chiếc tình nhân đoàn, một quyển gớm phật, ở trong về sư đệ.” “Kinch phật thì thôi bỏ qua, thật ra từ trước tới đây ni ta không tụng khiếp.” Vô Tâm mỉm cười một giờ, lại quan sát lịch sự phía Lôi Vô Kiệt: “Bộ quyền đang dạy dỗ ngươi, đề nghị tấn công từng ngày. Nhớ lấy, bộ quyền kia quan trọng không phải phục ma mà là La Hán. Nửa trước của cục quyền có vẻ vô cùng thông thường, cơ mà đánh cả ngàn vạn lần hoàn toàn có thể đem lửa vào tro bụi, nsống hoa bên trên đá tảng.” “Hòa thượng, ngươi phải đi thiệt à...” Trong lòng Lôi Vô Kiệt ko đành lòng, gần như là rơi lệ, hắn và hòa thượng này new thân quen biết vài ngày tuy thế trong tim đã gồm cảm tình gần gũi. “Còn máy ta dạy dỗ ngươi...” Vô Tâm lại quan sát quý phái phía Tiêu Sắt. “Ta hi vọng ngươi dài lâu không có thời cơ dùng nó.” “Ta quên mất rồi.” Tiêu Sắt nhũn nhặn vai. “Quên thì tốt.” Vô Tâm lại tảo tín đồ, chuyển sống lưng về phía lũ chúng ta, bước tới một bước, tung bạn dancing lên, Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu cũng tung người theo. “Ta ý muốn cưỡi gió, phía bắc bayHiên Viên tuyết phệ, bão đoạ đày Ta mong mỏi mượn thuyền nhưng mà đông tiếnCòn ai đón gió, đứng si Ta ao ước tung hoành vạn dặm mâyRồng ngâm thúc dục, ta chẳng rầy Côn Luân rửa mặt ánh dương pkhá phớiTận cùng nhìn đại dương, núi với cây Chim cơ theo gió về tổ ấmDặm xa tun hút, hướng như thế nào bay?” Bóng dáng vẻ hòa thượng mỗi lúc càng đi xa, thế nhưng âm tkhô nóng vẫn vang vọng mọi trời, một dịp lâu mới xua tan. “Hẹn ngày tái ngộ!” Hòa thượng mang áo bào White kia không hề tăm dạng. Vô Thiền cúi đầu niệm phật: “A Di Đà Phật.” Lôi Vô Kiệt với Tiêu Sắt thuộc nhìn nhẵn người mất tích đằng xa, hạ giọng thì thầm: “hứa hẹn ngày tái ngộ.” Còn Tmùi hương Tiên Tư Không Trường Phong danh chấn cõi trần lại vung vẩy tkhô cứng trường thương màu ô kyên ổn vào tay, chỉ vào hòa thượng hay vậy kia nói cùng với Đường Liên: “Xem coi, năm xưa Khi ta với lũ sư phụ ngươi xông xáo giang hồ nước, cũng phong lưu pngóng khoáng điều này.” Vẻ mặt Đường Liên coi thường, thốt lên một chữ khôn xiết ví dụ. “Xì!”

Chuyên mục: Tin Tức