Truyện hứa nhan em chạy không thoát

      23
Lúc Hứa Nhan trở về nhà đã là mười hai giờ đêm, cô ngồi trên giường ngẩn người thật lâu, cầm điện thoại vào tay mà vẫn không tin nổi những gì vừa nghe được. Bố cô vừa nói cái gì? Lập tức kết hôn? Cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Hiện tại ra trường còn chưa được một năm, công việc vừa ổn định thì lại bắt cô tảo về thành phố ồn ào để cưới một người đàn ông mà cô không biết mặt mũi, cũng chẳng biết gì về anh ta ngoài cái tên Phỉ Ngạo sao?

Cô quả thật muốn trốn quách đi mang lại xong. Sở dĩ cô đến một nơi yên tĩnh cách xa thành phố như thế này làm việc là vì chán ghét cái vẻ náo nhiệt của thành phố. Nhưng người bố tê lại bảo nếu Hứa Nhan dám không về, thì đứa em gái mới mười bảy tuổi của cô sẽ ráng cô gả ra ngoài để trừ nợ.

Bạn đang xem: Truyện hứa nhan em chạy không thoát

Ngay cả nhỏ gái nhỏ của mình ông ta cũng bán được sao? Đúng là khốn nạn!

Hứa Nhan buồn bã lo nghĩ suốt một đêm, chẳng thể nào chợp mắt nổi. Sáng hôm sau, cô thu dọn đồ đạc rồi đến trung tâm ngoại ngữ hiện đang làm để xin nghỉ việc. Bởi vì cô nghỉ rất đột ngột nên phải xin lỗi thật lâu, còn nói dối là gia đình cô gặp chuyện nên không thể không dừng việc dạy học ở đây mới được thông cảm cho.

Ngồi trên xe pháo lửa nhìn cảnh vật lướt cấp tốc qua tầm mắt, Hứa Nhan tiều tụy tựa đầu vào cửa kính. Chẳng hiểu tại sao một người mới nhì mươi lăm tuổi, còn đang trẻ trung như cô phải lập gia đình sớm thế này. Hơn nữa không có lễ cưới quái gì cả, chỉ có một tờ giấy đăng ký kết hôn, hạ bút xuống liền trở thành vợ chồng với một người đàn ông xa lạ. Nói thật, cô có chút sợ hãi. Không phải bố cô đem cô bán đến một tên xã hội đen đấy chứ? Ông ta lại tiếp tục học đòi chơi chứng khoán rồi vỡ nợ sao?

Hứa Nhan với theo tâm trạng lo lắng trở về thành phố, lúc vừa ra khỏi ga tàu, chào đón cô không phải là người gia đình mình, mà là nhì người mặc đồ đen trông có chút đáng sợ.

Xem thêm: One Piece: Timeskip Là Gì? Sức Mạnh Của Nhóm Luffy Sau 2 Năm Luyện Tập

"Cô Hứa Nhan?"

Một người trong đó cúi chào Hứa Nhan, mặc dù là hỏi vậy nhưng lại giống như đã xác định thân phận của cô từ trước. Cô hơi hơi lui về sau một bước, cười gượng gật đầu.

"Đúng, xin hỏi các anh là?"

"Ông chủ Phỉ bảo bọn tôi đến đón cô."

Ông chủ Phỉ? Hứa Nhan nghe xong cũng không lập tức đi theo bọn họ, mà là cầm điện thoại lên gọi cho bố cô. Nói chuyện được vài câu, bố liền bảo cô đi thẳng đến nhà Phỉ Ngạo, không cần đến chỗ ông.

Xem thêm: Vebo Live – Trang web xem kết quả bóng đá trực tuyến nhanh và chuẩn nhất

Hứa Nhan cắn môi, khẽ thở dài trong lòng rồi cù sang nói với hai người mặc áo đen kia:

"Được rồi. Đi thôi."

Từ trước đến giờ cô luôn là người thích ứng nhanh với hoàn cảnh, bởi vì mẹ mất sớm chỉ để lại nhị chị em cô cùng người bố ăn chơi trác táng nên tâm trí cô có chút trưởng thành. Chuyện đã đến nước này, cô không còn cách nào khác ngoài thuận theo. Trước lúc chuyển về huyện nhỏ cơ làm việc, Hứa Nhan đã gửi em gái Hứa Vân đến nhà dì để dì chăm sóc bé bé. Lúc đó cô rất muốn cắt đứt hẳn liên hệ với người bố vô dụng lại đáng ghét của mình, nhưng dù sao cũng là máu mủ, không thể làm gì hơn là hàng tháng gửi tiền cho ông ta tiêu.


Chuyên mục: Game Mobile

lịch phát sóng bóng đá hôm nay