Ỷ thiên đồ long ký tập 74

      12
Hồi (1-76)
← Hồi 73Hồi 75 →
Hot!!! Pi Network vẫn chính thức lên mainnet! Đừng bỏ dở thời cơ như bitcoin!

Trương Vô Kỵ nói:

- Việc dụng binc trái không phải là ưa thích của tại hạ, xin các vị suy cử tín đồ hiền khô năng không giống thì hơn.

Bạn đang xem: Ỷ thiên đồ long ký tập 74

Cmặt hàng còn sẽ nhã nhặn nhường tín đồ khác, bất chợt trường đoản cú chân núi giờ đồng hồ fan kêu la, hai công ty sư Thiếu Lâm chạy vào đại năng lượng điện báo cáo:

- Khải bđộ ẩm phương trượng, quân Mông Cổ sẽ tấn công lên.

Trương Vô Kỵ nói:

- Nhuệ Kyên ổn, Hồng Tdiệt hai kỳ ra trước ngăn địch. Chu Điên tiên sinch, Thiết Quan đạo trưởng từng vị giúp cho một kỳ.

Chu Điên với Thiết Quan đạo nhân phần lớn đáp lời đứng ra hành sự. Hiện nay viên rứa cấp bách, Trương Vô Kỵ không còn thì giờ suy từ bỏ chỉ với nước sai khiến tiếp:

- Tmáu Bất Đắc sư phú, dựa vào ông lấy thánh hỏa lệnh của ta đi điều động quân của phiên bản giáo lên núi cứu viện.

Ttiết Bất Đắc dìm lệnh ra đi. Các hero vào đại điện nghe tin quân Nguyên ổn vẫn tấn công lên, ai nấy rút binch khí hùng hổ ùa ra. Dương Tiêu hạ giọng nói:

- Giáo chủ, nếu giáo công ty không ra lệnh số đông fan đang loạn cả lên, thể làm sao cũng trở thành chiến bại.

Trương Vô Kỵ chấp nhận, đi ra khỏi năng lượng điện, đến đánh đình làm việc sườn lưng chừng núi quan tiền gần kề thấy hơn một ngàn quân mũi nhọn tiên phong của Mông Cổ vẫn phát triển bị tín đồ của Nhuệ Klặng Kỳ cần sử dụng nỏ cứng tmùi hương dài tấn công bật quay lại. Cmặt hàng đưa góc nhìn về phía xa xa, từng team từng đội quân Nguyên vẫn trườn lần lên, thật là phần đông. lúc kia cái thời Thành Cát Tư Hãn và Bạt Đô uy chấn trần gian vẫn xa rồi tuy vậy quân thiết kỵ Mông Cổ vẫn tập luyện đúng phnghiền, là tinch binch có 1 không 2 trên quả đât.

Bỗng nghe ngơi nghỉ phía phía bên trái tiếng kêu la ầm ĩ, một số trong những đông ni sư và lũ ông đàn bà chạy ngược lên núi, chính là người của phái Nga Mi, có lẽ rằng lúc trở lại chạm mặt phải quân Mông Cổ tiến công đuổi yêu cầu đề xuất trở lại. Có khoảng chừng mươi fan đàn ông khênh đồ vật gi trông như loại cáng, bị quân Mông Cổ vây hãm vào giữa, Chu Chỉ Nhược vớ lãnh bọn Tĩnh Huyền, Tĩnh Chiếu tấn công xông vào, tuy giết mổ được vài ba chục tên quân Mông Cổ cơ mà vẫn không sao cứu vãn được đồng môn đang nguy kịch.

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm:?Hỏng rồi! Người nằm trong cáng hẳn là Tống sư ca?. Cmặt hàng ngay thức thì kêu lên:

- Hồng Tdiệt, Liệt Hỏa nhì kỳ bảo đảm cho ta! Dương Phạm nhị sđọng, Vi huynh theo ta cứu bạn.

Rồi tung mình pngóng lên trước. Hai thương hiệu quân Mông Cổ cụ mâu xông vào đâm, Trương Vô Kỵ giơ tay chụp một thanh khô mâu, vận kình hất một chiếc, nhì tên bộ đội lăn xuống sườn núi. Csản phẩm quay đầu mâu, nhì loại giáo chẳng không giống gì rồng ra biển lớn, múa lên vù vù tiến vào trong đám bạn. Dương Tiêu, Phạm Dao, Vi Nhất Tiếu, Bành Oánh Ngọc chạy theo sau, lính Mông Cổ tức tốc chạy tứ tán quăng quật bọn Chu Chỉ Nhược lại phía sau. Phạm Dao đấm ra một quyền, đánh nát mặt một tên thập phu trưởng, giật lấy tín đồ bị tmùi hương nằm tại cáng, quay đầu chạy lên.

Trương Vô Kỵ thấy Chu Chỉ Nhược fan đầy máu mê, lại xông vào đoàn quân Nguyên, kêu lên:

- Chỉ Nhược, Chỉ Nhược, Tống đại ca sẽ cứu giúp được rồi.

Chu Chỉ Nhược làm nlỗi ko nghe, vẫn múa ngôi trường tiên tấn công về vùng phía đằng trước, mặc dù tô đạo nhỏ thon thả đứng chật những người dân do đó chưa thể quá qua được. Trương Vô Kỵ thấy hai môn sinh Nga Mi khiêng một cái cáng không giống vẫn còn đấy bị bao vây đang vung đao tấn công thí mạng với quân Ngulặng, nghĩ thầm:?Xem ra trên loại cáng kia mới thực là Tống sư ca?. Csản phẩm rún mình khiêu vũ cho tới, hai tkhô nóng trường mâu phòng lên ở trên vách núi mang tay có tác dụng chân, như đi cà khêu tiến cho tới. Còn biện pháp chừng khoảng hơn một trượng, tự dưng thấy hai đệ tử Nga Mi kẻ trúng đao người trúng tên, lăn trọc lốc xuống sườn núi.

Trương Vô Kỵ phi thân dancing tới, tay trái giơ trường mâu ra đỡ đến cái cáng khỏi lăn theo, thấy fan trên cáng quấn đầy vải vóc trắng, chỉ lộ khuôn phương diện, đó là Tống Thanh khô Thỏng. Trương Vô Kỵ vứt ngôi trường mâu xuống, ôm y bên trên tay, thấy thân thể y nặng nề lạ thường, trong vải cứng nhắc xem ra còn đồ dùng gì không giống, không kịp xem kỹ sợ hãi có tác dụng đụng đến các xương gãy, vội vàng lách yêu cầu né trái, tách đao tmùi hương quân Nguyên ổn tấn công, chân vẫn bất biến chạy lên.

Ngay lúc ấy, Đường Văn Lượng với Tông Duy Hiệp của phái Không Động cũng tuy vậy song xông tới, cụ tìm hộ vệ 2 bên, nhì tkhô cứng tìm thu vào đâm ra, quân Nguyên tiếp tục trúng tìm, Trương Vô Kỵ an toàn bế Tống Tkhô hanh Thỏng chạy lên núi. Có vài trăm quân Nguyên dàn thành đội hình tấn công lên, Bành Oánh Ngọc ngay lập tức kêu:

- Liệt Hỏa Kỳ ra tay.

Các giáo chúng vào Liệt Hỏa Kỳ tức khắc xịt dầu thô trong ống thụt ra rồi bắn hỏa tiễn tới, lửa ngay lập tức bốc lên bừng bừng, hơn nhì trăm quân Mông Cổ đi trước bị cháy thành đều trái cầu lửa lnạp năng lượng xuống núi. Ở vị trí kia Hồng Tbỏ Kỳ cũng phun nước độc ra, gồm mấy trăm quân bị trúng, chết thật thảm khốc. Tên vạn phu trưởng quân Nguim ngay lập tức chỉ thị đánh chiêng thu binh, quân Ngulặng chi phí team trở thành hậu đội giơ cung phun ngăn khoan thai xuống núi. Bành Oánh Ngọc than:

- Quân Thát tử tuy chiến bại mà lại ko loàn, quả là tinch binc vào nhân gian.

Chỉ thấy quân Nguim lui cho chân núi rồi, tỏa ra nhỏng hình nan quạt, coi ra chưa tồn tại ý tấn công trnghỉ ngơi lên tức thì. Trương Vô Kỵ hạ lệnh:

- Nhuệ Kyên, Hồng Tdiệt, Liệt Hỏa ba kỳ trấn duy trì các chỗ trọng yếu. Cự Mộc, Hậu Thổ nhị kỳ mau chặt mộc xúc khu đất xây sản phẩm tường ngăn ngừa kẻ thù tấn công lên.

Các chưởng kỳ sứ của Ngũ Hành Kỳ ngay tắp lự tuân lệnh, chia nhỏ ra chỉ huy hạ trực thuộc tía phòng. Quần hùng trước đây vẫn cho là còn nếu như không thịt hết được quân Nguyên thì mình cũng từ lo cho bạn được chưa đến nỗi như thế nào. Thế nhưng lại sau một trận giao phong bắt đầu thấy mạnh mẽ và uy lực của quân Nguyên, hiểu được bày binh tía trận khác hẳn 1-1 đả độc đấu, tỉ thí võ nghệ. Hàng nghìn hàng vạn tín đồ ùa lên tiến công, vậy nlỗi nước vỡ bờ dẫu võ công cao cường như Chu Chỉ Nhược, vào chỗ đông người người cũng chẳng thể như thế nào thi triển tài nghệ. Bốn bề tám hướng nơi nào cũng đầy đao tmùi hương kiếm kích, đâm chém nhẹm loạn xị, bình thời mặc dù học bao nhiêu phép đón đỡ, sách giải chiêu số, nội kình nước ngoài công đều quan yếu nào dùng được. Nếu không hẳn Ngũ Hành Kỳ của Minh Giáo lấy trận pháp ngăn ngừa trận pháp, bây giờ núi Thiếu Thất cứng cáp thê thảm không nghe biết đâu, chùa Thiếu Lâm Chắn chắn cũng đã bị mồi lửa biến thành một đụn gạch vụn rồi.

Mặc dầu tăng bọn chúng cvào hùa Thiếu Lâm có kỷ hình thức, từng nhóm sư sãi tkhô nóng niên rứa giới đao tnhân từ trượng, dưới quyền chỉ huy của các tăng nhân có tuổi trấn duy trì những nơi hiểm yếu cơ mà ít không chống lại được đồng đội, nặng nề mà rất có thể chống đỡ với hai vạn tinc binch Mông Cổ tấn công vào. Đến lúc quân Ngulặng thoái lui rồi, quần hùng bắt đầu xốn xang bàn tán hiểu được tại vì sao tiền triều lần chần từng nào anh hùng tác dụng, võ thuật cao ráo nhưng mà vẫn nhằm non sông gnóng vóc này lâm vào hoàn cảnh tay Thát tử.

Trương Vô Kỵ nhẹ nhàng để Tống Thanh khô Thư xuống khu đất, thăm mũi thấy vẫn còn đó thlàm việc nhè dịu, quay trở về định Gọi Chu Chỉ Nhược tuy nhiên không thấy, bèn hỏi:

- Tống phu nhân đâu rồi?

Mọi fan new rồi lo chống trả quân Ngulặng không người nào lưu ý xem Chu Chỉ Nhược ở ở đâu. Phái Nga Mi từ bây giờ so với Minch Giáo cũng bớt được mấy phần đáng ghét, đông đảo nói không thấy ctận hưởng môn. Trương Vô Kỵ sợ Tống Thanh khô Thư trong cơn lếu loàn rất có thể bị tmùi hương nên dỡ các băng vải trên bạn y ra coi cố gắng làm sao.

Trên người y quấn cha lớp vải vóc white, đến lúc lớp trang bị ba toá ra, nghe thấy xủng xẻng xủng xẻng, rơi ra bốn mhình họa binch khí gãy. Trương Vô Kỵ đơ bản thân, kêu lên:

- Đồ Long đao! Ỷ Thiên kiếm!

Mọi bạn mau lẹ ùa cho tới, thấy hai món binc khí nhan sắc bén tê phần lớn đã gãy song. Trương Vô Kỵ vắt một phần tkhô giòn đao Đồ Long lên xem, thấy nặng nề nài nỉ, trong tâm địa hiển thị trăm mọt cảm hoài, phụ huynh tôi cũng vị thanh đao này cơ mà chầu trời, trong rộng nhì mươi năm qua trên vùng giang hồ nước sóng gió liên hồi hầu hết cũng bởi nó cả. Quần hùng bây giờ tập kết nơi ca dua Thiếu Lâm, đa số cũng vì nhì chữ Đồ Long. Đến bây giờ bảo đao xuất hiện thêm thì vẫn gãy rồi, không còn cần sử dụng được nữa, bao gồm điều chỗ khu vực gãy có một lỗ hổng xem ra rất có thể vết được đồ gì, thanh khô kiếm Ỷ Thiên cũng như nỗ lực. Cả đao lẫn kiếm đa số trống rỗng ruột, nếu trái tất cả gì trong những số đó thì cũng đã bị bạn ta lấy đi mất rồi.

Dương Tiêu thlàm việc dài:

- Võ công kinh bạn của Chu cô nương té ra từ bỏ sống trong đao tìm này mà tất cả.

Trương Vô Kỵ thấy đao kiếm gãy như thế mau chóng đọc ngay: trên quần đảo nhỏ dại đêm tối đó đao kiếm mất cả đó là vị Chu Chỉ Nhược đem cắp. Không biết bạn nữ dùng mánh lới gì nhưng xua đuổi được Triệu Mẫn đi, ám sát Ân Ly rồi dùng đao tìm chặt vào với nhau để cho nhì món binc khí nhan sắc bén độc nhất thế gian này các bị bỏ để lấy được võ công túng thiếu cập lốt vào đao tìm bí mật tu tập.

Chàng càng nghĩ càng hiểu rõ:?Đúng rồi, khi đó bên trên đái hòn đảo ta sử dụng Cửu Dương thần công góp người vợ trừ độc hại, vào khung người nữ giới quả tất cả một luồng nội lực lạ lùng ngầm ngăn chặn lại với ta, càng về sau càng mạnh mẽ minh bạch cô gái tu tập gồm tiến bộ. Ôi! Nàng mong luyện cấp đến mau xong xuôi phải không Chịu theo đuổi nội lực căn cơ nhưng mà chỉ toàn là đa số môn võ công âm độc tốc thành đề xuất cấp thiết làm sao có được mức tối cao tuyệt đỉnh công phu. Tuy phái nữ vượt mặt được Du nhị bá và Ân lục thúc thiệt cơ mà cũng chỉ phụ thuộc võ công chiêu số lạ đời mà lại ra yêu cầu xuất kỳ bất ý chiến hạ nạm, chẳng khác gì ta bị Phong Vâm tam sứ đọng trả của tổng giáo vượt qua hôm như thế nào. Võ công chân chủ yếu của Chỉ Nhược so ra với Du Ân nhì vị thiệt còn kỉm xa, sau này ví như gồm giao đấu thể nào cũng chết bên dưới tay Võ Đương nhị hiệp...?.

Cmặt hàng còn đang trầm ngâm, Ctận hưởng Kỳ Sđọng của Nhuệ Kim Kỳ là Ngô Kình Thảo tiến tới nói:

- Khải bẩm giáo chủ, thuộc cấp vốn xuất thân thợ rèn, đã từng có lần học tập qua phép tấn công đao tấn công tìm, để thủ công làm thử, biết đâu không nối lại được bảo đao, bảo tìm nlỗi cũ.

Dương Tiêu vui lòng đáp lời:

- Thuật rèn kiếm của Ngô kỳ sứ đọng cõi trần vô tuy vậy, xin giáo chủ nhằm y thử xem sao.

Trương Vô Kỵ gật đầu:

- Hai các loại lợi khí này bị gãy quả thật không mong muốn. Ngô kỳ sđọng trường hợp nối lại được thì còn gì khác bằng.

Ngô Kình Thảo cù sang nói cùng với Liệt Hỏa Kỳ Sứ đọng Tân Nhiên:

- Rèn đao rèn kiếm, cốt tốt nhất là sống mức độ lửa, nhờ vào Tân huynh hỗ trợ cho một tay. Xem tình chình họa này, quân Thát Đát duy nhất thời chưa tiến công lên núi, nhì bạn bè ta có tác dụng tức thì được chăng?

Tân Nhiên mỉm cười đáp:

- Cái gì chứ team củi, đốt lửa thì vốn là nghề của huynh đệ.

Lập tức nhị bạn chỉ đạo thuộc hạ, đắp ngay lập tức một cái lò bự, mồm lò rộng lớn ko đầy một thước. Ngô Kình Thảo rước mhình họa mũi đao Đồ Long xếp vào, địa điểm gẫy ngay trên mồm lò. Nhiên liệu của Liệt Hỏa Kỳ vẫn chuẩn bị sẵn sàng, chẳng mấy chốc lửa đã bừng bừng bốc lên. Ngô Kình Thảo tay nên đang đứt, chỉ còn lại 1 tay trái. Bên cạnh y để rộng một chục một số loại binch khí khác nhau, mắt chằm chặp, mọi khi thấy lửa biến chuyển color, lại mang một món binch khí nỉm vào giúp thấy sức nóng. Đợi cho đến lúc lửa từ bỏ xanh biến thành white, tay trái bắt đầu nắm kìm, kẹp mhình ảnh thanh khô đao Đồ Long còn sót lại chắp vào đầu vị trí kia để nung. Nửa thân trên y để è cổ, đgầy lửa phun tung tóe lên trên người dẫu vậy hình như ko cảm hứng, vẫn không còn chổ chính giữa nhằm vào việc. Trương Vô Kỵ nghĩ về thầm:?Rèn đao kiếm tuy thế câu hỏi nhỏ dại, nhưng mà cũng nên tiếp thu kiến thức những, phiên bản lãnh lắm new có tác dụng được. Nếu nlỗi nhiều loại thợ rèn tầm thường, chỉ độ chịu nhiệt không cũng ko nổi?.

Bỗng nhiên định kỳ kịnh mấy giờ, nhì thương hiệu giáo chúng kéo bễ vấp ngã lnạp năng lượng xuống khu đất, bất tỉnh nhân sự nhân sự. Tân Nhiên và Liệt Hỏa Kỳ Chưởng Kỳ Phó Sứ đọng chớp nhoáng xông lên, gạt hai tên đó sang 1 bên, từ tay kéo bễ thổi lửa. Hai tín đồ nội lực chưa phải là yếu hèn đề xuất vừa sử kình quạt lò, lửa sẽ bốc lên, ngọn cao siêu trượng, ctranh tượng thiệt là đẹp mắt.

Độ tàn nửa nén hương thơm, Ngô Kình Thảo hốt nhiên kêu lên:?Ối chà?, tung mình nhảy vọt về vùng phía đằng sau, mặt đầy vẻ thuyệt vọng. Mọi tín đồ ai nấy khiếp hãi, nhìn lại vào tay y, thấy mẫu kềm đã trở nên nóng chảy, sai lệch không hề hình thù gì, còn tkhô cứng đao Đồ Long vẫn ko suy suyển. Ngô Kình Thảo rung lắc đầu:

- Thuộc hạ vô năng, tkhô hanh đao Đồ Long này quả thật danh bất lỗi truyền!

Tân Nhiên cùng Ctận hưởng Kỳ Phó Sứ đọng tạm ngưng thổi bễ, đứng lui sang 1 bên. Hai người quần áo ướt sũng những giọt mồ hôi, tưởng như vừa sống bên dưới nước trèo lên. Triệu Mẫn bất chợt nói:

- Vô kỵ ca ca, gồm phải Thánh Hỏa Lệnh đao Đồ Long chặt ko đứt đề nghị không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Ừ, đúng vậy!

Trong sáu thanh Thánh Hỏa Lệnh, một tkhô nóng đang giao mang lại Tngày tiết Bất Đắc cố gắng xuống núi nhằm điều binh, ni chỉ với năm. Chàng đem vào quấn ra, giao cho Ngô Kình Thảo:

- Đao kiếm không hàn lại được, cũng chẳng quan hệ nam nữ gì. Thánh Hỏa Lệnh là đồ dùng chí bảo của bản giáo, tất yêu để cho lỗi hư.

Ngô Kình Thảo cúi bản thân tiếp đem, đáp:?Xin vâng lệnh!?. Y thấy năm thanh Thánh Hỏa Lệnh chưa phải Fe, cũng chẳng đề nghị rubi, cứng rắn cực kỳ, nặng trình trịch, nên cúi đầu lưu ý đến.

Trương Vô Kỵ nói:

- Nếu thấy không đúng thì cũng đừng mạo hiểm làm gì.

Ngô Kình Thảo ko trả lời, một hồi sau mới tỉnh giấc giấc trầm bốn, đáp:

- Thuộc hạ trái là không phải, xin giáo công ty sản phẩm tội. Thánh Hỏa Lệnh này vốn là bạch klặng trộn với huyền thiết và cát klặng cưng cửng đúc thành, lửa rét không làm cho tan nổi. Thuộc hạ quả thật hồ nghi, đắn đo lúc xưa làm sao đúc được, cho nên vì thế suy xét duy nhất thời nlỗi mất cả hồn phách.

Triệu Mẫn liếc Trương vô Kỵ một chiếc, nhoẻn mồm cười:

- Sau này giáo nhà sẽ có được cơ hội quý phái Ba Tư để chạm chán một nhân đồ vật thiệt là đặc biệt, lúc đó Ngô huynh có thể đi theo, hỏi những thợ đúc cao thủ của mình xem làm giải pháp làm sao.

Trương vô Kỵ ngượng gạo nghịu nói:

- Ta sang Ba Tư để làm gì?

Triệu Mẫn mỉm cười:

- Cthị xã đó không thổ lộ được.

Lại con quay thanh lịch Ngô Kình Thảo:

- Ngươi xem, trên Thánh Hỏa Lệnh còn có tự khắc hoa vnạp năng lượng cùng chữ. Dù tất cả nhan sắc bén nlỗi đao Đồ Long xuất xắc kiếm Ỷ Thiên cũng ko có tác dụng suy suyển được, thì các mặt đường đường nét, vnạp năng lượng từ ấy làm thế nào đục thành?

Ngô Kình Thảo đáp:

- Muốn nắn tự khắc hoa văn, văn uống tự không có gì cạnh tranh. Chỉ buộc phải cần sử dụng sáp trắng trùm lên trên Thánh Hỏa Lệnh, bên trên sáp tự khắc hình mẫu vẽ chữ, tiếp đến rước dìm vào cường toan, chỉ vài ba mon sau vẫn làm mòn. Sau đó mang ra cạo không còn sáp đi, những hình với chữ đang hiện ra. Điều xấu xa không hiểu biết nhiều là làm sao nung cho tung được.

Tân Nhiên kêu lên:

- Thế thì bao gồm định làm cho không đây?

Ngô Kình Thảo hướng đến phía Trương Vô Kỵ:

- Giáo chủ đừng không tự tin. Liệt hỏa của Tân huynh đệ mặc dù gớm ghê thật, nhưng lại không tổn định sợ được Thánh Hỏa Lệnh đâu.

Tân Nhiên trong thâm tâm hơi sợ hãi, gấp nói:

- Tôi chỉ hết sức thổi lửa, nếu nlỗi làm lỗi Thánh trang bị của phiên bản giáo, thì ko Chịu đựng tội đâu đấy.

Ngô Kình Thảo mỉm cười:

- Chỉ sợ hãi ngươi không đủ nhẫn nại, tất cả gì ta chịu không còn.

Nói rồi lấy nhì miếng Thánh Hỏa Lệnh kẹp một ít thanh khô đao, sau đó cần sử dụng một chiếc kìm bắt đầu kẹp mang Thánh Hỏa Lệnh gửi bảo đao vào vào lò nung lần nữa. Lửa mỗi khi một bốc lên rất cao, nung cho hơn nửa giờ, chỉ thấy Ngô Kình Thảo, Tân Nhiên, Liệt Hỏa Kỳ phó sđọng cha người lấp ló trong ánh lửa, mỗi khi một thêm mệt mỏi, coi chừng không thể chịu nổi.

Thiết Quan đạo nhân Trương Trung liếc đôi mắt ra hiệu đến Chu Điên, phất tay một chiếc, nhị fan thuộc xông lên nhảy vào vậy cho Tân Nhiên cùng Liệt Hỏa Kỳ phó sđọng, ra sức kéo bễ. Trương Chu nhì người nội lực đối với những người dân kia cao hơn nhiều, lửa vào lò bốc vút ít lên trực tiếp một làn white xóa.

Ngô Kình Thảo thốt nhiên quát lác lớn:

- Cố huynh đệ, ra tay đi.

Chưởng kỳ phó sứ đọng Nhuệ Kyên ổn Kỳ tay nỗ lực dao nhọn, chạy tới mặt lò, chỉ thấy lấp lánh lung linh, đã giơ dao đâm trực tiếp vào ngực Ngô Kình Thảo. Quần hùng đứng bình thường quanh ko ngoài thất sắc đẹp, đầy đủ phệ giờ đồng hồ kêu la. Máu từ trên cỗ ngực è cổ của Ngô Kình Thảo xịt ra tung tóe trên thanh đao Đồ Long, gặp mặt lạnh chớp nhoáng bốc lên một làn sương xanh khét lẹt. Ngô Kình Thảo la lớn:

- Thành rồi.

Y lui lại mấy bước, ngồi phịch xuống khu đất, tay ráng một thanh đao đen sì. Quả thực hai mảnh của đao Đồ Long đã liền lại thành một. Mọi fan bấy giờ đồng hồ new biết, mỗi lúc những người dân thợ đúc đao rèn tìm không thành, đề xuất nhỏ dại tiết vào. Thời xưa, vợ ông xã Can Tương, Mạc Tà thậm chí còn cần nhảy vào lò, bắt đầu đúc thành vô thượng lợi tìm. Việc Ngô Kình Thảo làm cho chính là theo phong cách của các người xưa truyền lại.

Trương Vô Kỵ gấp đỡ Ngô Kình Thảo lên, xem xét vệt thương, thấy dao đâm không sâu, chẳng có gì đáng lo ngại. Csản phẩm lấy kyên ổn quý phái rắc vào, sử dụng vải vóc buộc lại, nói:

- Ngô huynh bài toán gì cần làm như vậy. Đao này nối lại được hay là không, không phải là quan trọng, đâu xứng đáng để Ngô huynh phải chịu đựng khổ đến vậy.

Ngô Kình Thảo đáp:

- Vết thương nhỏ dại bên cạnh da giết thịt, bao gồm xứng đáng gì nhằm giáo chủ phải băn khoăn lo lắng.

Y vùng lên, cụ tkhô cứng đao Đồ Long lên xem, thấy liền lạc không dấu vết, chỉ lù mù một lằn ngày tiết nhỏ, ko khỏi mười phần đắc ý. Trương Vô Kỵ xem xét lại nhị tkhô giòn Thánh Hỏa Lệnh mới nung vào lò thấy không suy tổn định mảy may, lặng chí tiếp lấy tkhô nóng đao Đồ Long, chém xuống nhì lưỡi mâu con trai vừa chiếm được của bộ đội Mông Cổ<5>, chỉ nghe một giờ đồng hồ soẹt nhỏ dại, nhị món võ khí đứt ra làm song, và đúng là chặt sắt nhỏng bùn.

Mọi fan ai nấy reo lên:

- Đao xuất sắc quá! Đao xuất sắc quá!

Ngô Kình Thảo núm nhì mhình ảnh kiếm Ỷ Thiên lên, nghĩ mang lại chưởng trọn kỳ sứ Nhuệ Klặng Kỳ Trang Tranh ma cùng mấy chục anh em bị tiêu diệt do kiếm này, nhịn không nổi nước đôi mắt tung ròng ròng rã nói:

- Thưa giáo công ty, thanh hao tìm này đang giết thịt chết Trang đại ca, giết mổ thêm từng nào là anh em anh em của bản giáo, Ngô Kình Thảo này hận nó tận xương tủy, không muốn nối lại làm những gì, xin giáo nhà trách phạt cho!

Nói chấm dứt rồi khóc òa lên. Trương Vô Kỵ nói:

- Đó chẳng qua là nghĩa khí của Ngô đại ca, đâu có tội vạ gì?

Csản phẩm nắm đem nhì mảnh thanh kiếm gãy, đến trước phương diện Tĩnh Huyền của phái Nga Mi nói:

- Kiếm này nguim là của quí phái, xin sư thái giữ lại giùm, gửi lại cho Chu... đến Tống phu nhân.

Tĩnh Huyền không nói một lời, núm rước hai mhình ảnh kiếm gãy. Trương Vô Kỵ nắm tkhô nóng đao Đồ Long, Để ý đến rồi xoay sang trọng nói với Không Văn:

- Phương thơm trượng, thanh khô đao này bởi vì nghĩa phú tôi mà lại có, hiện giờ ông ta sẽ qui y tam bảo, ở trong về phái Thiếu Lâm, tkhô giòn đao này vậy vì chưng phái Thiếu Lâm chấp ctận hưởng.

Không Vnạp năng lượng xua tay cuống quýt nói:

- Tkhô hanh đao này đổi công ty mấy lần, sau cùng chính Trương giáo chủ chiếm được vào đám thiên quân vạn mã, ai cũng thiết yếu mắt bắt gặp, lại vì Ngô đại ca của quí giáo nối lại. Huống bỏ ra từ bây giờ nhân vật thế gian rất nhiều suy cử Trương giáo nhà lên làm cho võ lâm chí tôn, luận tài luận đức, luận cả bắt đầu, danh vị, đao này nên bởi vì Trương giáo chủ chưởng trọn cai quản new yêu cầu, gồm núm bắt đầu đúng là danh chính ngôn thuận.

Quần hùng cùng lên tiếng phụ họa, nói:

- Mọi bạn mọi mong muốn mỏi như vậy, Trương giáo công ty xin đừng thoái thác nữa.

Trương Vô Kỵ đành cầm cố rước, nghĩ thầm:?Nếu nlỗi nhờ vào bao gồm tkhô hanh bảo đao này cơ mà hiệu lệnh được anh hùng bản lĩnh nhân gian, cùng chung mức độ xua đuổi quân Hồ Lỗ thì chính xác là việc bản thân đề xuất làm?. Lại nghe những fan lao xao nói:

- Võ lâm chí tôn, bảo đao Đồ Long, tín lệnh dương gian, mạc cảm bất tòng.

Hai câu tiếp?Ỷ Thiên bất xuất, thùy dữ tranh mãnh phong?? không có ai đề cập đến do thấy tkhô nóng tìm hiện nay đã gãy liệu rằng ko nối lại được nữa. Người trong Nhuệ Kyên Kỳ của Minc Giáo hận thanh kiếm Ỷ Thiên này biết từng nào, nay thấy tkhô hanh đao Đồ Long quay trở về ngulặng vẹn nhỏng cũ, còn Ỷ Thiên kiêm chỉ nên nhì mhình họa tìm gãy, ai nấy hầu như hả dạ.

Mọi tín đồ mắc cả nửa ngày nay ai ai cũng thấy đói. Ngũ Hành Kỳ của Minh Giáo cùng một nửa tăng lữ trong cvào hùa Thiếu Lâm phân tách nhau ra trấn duy trì hầu như nơi hiểm yếu, số còn sót lại quay vào chùa ăn cơm trắng chay. Đến lúc ttách đã sắp đến buổi tối, Trương Vô Kỵ khiêu vũ lên trên mặt một cây cao, quan sát xuống quyển núi, thấy quân Nguyên ổn đông một tụm, tây một tổ, sương lửa bốc lên, cũng đang bắc nồi làm bếp cơm. Cmặt hàng khiêu vũ xuống khu đất, nói cùng với Vi Nhất Tiếu:

- Vi huynh, hóng cho đến khi ttránh về tối, dựa vào Vi huynh đi dò thám thực trạng quân địch, coi demo chúng có tính tối nay bỗng kích hay là không.

Vi Nhất Tiếu tiếp lệnh vâng lời ra đi. Dương Tiêu nói:

- Giáo nhà, tôi coi chừng quân Thát tử ngơi nghỉ phương diện trước đã bị lose một trận, bây giờ cứng cáp chưa tiến công lần nữa đâu, có chống bị là chống phương diện sau bọn chúng tiến công lén.

Trương Vô Kỵ nói:

- Đúng vậy, dựa vào Dương tả sđọng cùng Phạm hữu sứ tại đây trấn thủ, tôi lịch sự ngọn núi vị trí kia coi vắt nào.

Triệu Mẫn nói:

- Để thiếp đáp đi cùng với.

Hai bạn lên đến mức ngọn gàng núi địa điểm từng nhốt Tạ Tốn trông ra phía đằng sau núi ko thấy cồn tĩnh gì. Trương Vô Kỵ vỗ vỗ cha cây tùng gãy, nhìn xuống địa lao black ngòm, ghi nhớ lại cuộc đấu kịch liệt sáng ngày hôm nay, thật là hung hiểm đùng một phát nghĩ về ra một chuyện:?Nghĩa phụ bảo ta coi những bức vách dưới địa lao, suýt nữa thì quên? bèn nói:

- Mẫn muội, em sống trên này xem chừng, anh xuống coi ra cụ như thế nào.

Cmặt hàng dancing xuống bên dưới thạch thất, mang đồ dùng đánh lửa đốt lên, bấy tiếng nước tích vào hầm đã rút ít mà lại mặt khu đất vẫn tồn tại ướt át. Cả tứ bên vách đều phải sở hữu tự khắc một tnóng hình, dùng đá nhọn gạch thành, đường nét cây viết thật giản dị và đơn giản mà lại trạng thái cũng khá sinh động. Bên phía đông bức vẽ thứ nhất vẽ tía thiếu phụ, một cô ở dưới đất, một người quì sẽ snạp năng lượng sóc, còn cô thứ bố thò tay vào vào quấn của người đang quì, lân cận đề nhì chữ?Lấy thuốc?.

Bức tường phía nam giới vẽ một mẫu thuyền, một cô gái chũm một cô khác đặt trên, viết nhì chữ "Đuổi đi". Trương Vô Kỵ các giọt mồ hôi trán nhỏ tuổi ròng ròng, nghĩ về thầm:?Hóa ra và đúng là chũm thiệt. Chỉ Nhược nhân thời gian Mẫn muội đã chăm lo cho biểu muội, ăn cắp Thập Hương Nhuyễn Cân Tán vào bọc của chị em, bỏ vào món ăn đồ uống, kế tiếp nỉm Mẫn muội lên hải thuyền Ba Tư, nghiền bọn họ đề nghị ra đi. Sao phụ nữ lại ko giết Mẫn muội nhỉ? Ồ, ví như nhỏng còn lại loại xác của Mẫn muội không diệt được hình tích thì ta sẽ không còn lúc nào Chịu rước nữ giới. Nếu đúng như thế biểu muội cũng chính người vợ ta hạ thủ?.

Tại mặt góc phía dưới bức ảnh còn tồn tại vẽ thêm hai tín đồ bầy ông, một tín đồ đang ngủ say, còn một người tóc lâu năm, nghiêng tai nghe ngóng. Trương Vô Kỵ lòng hơi hoảng sợ:?Hóa ra Chỉ Nhược làm cho những cthị trấn tmùi hương thiên sợ hãi lý đó nghĩa prúc gần như nghe biết cả. Lão nhân gia quả tình công sức hàm chăm sóc cao siêu, bên trên đảo không lòi ra một tí gì. Đúng rồi, khi đó ta cùng nghĩa prúc uống buộc phải Thập Hương Nhuyễn Cân Tán công lực gần như mất không còn, tính mạng con người bên trong tay Chỉ Nhược. Thảo làm sao lúc ấy nghĩa prúc duy nhất độc nhất vô nhị đổ riệt mang lại Mẫn muội, thiệt là phẫn nộ. Ông biết ta ngu ngơ thực thà, nếu như nói cho ta hay, trong ngôn ngữ động tác thể nào thì cũng làm lộ chuyện?. Trên bức hình máu mê vương vãi, đó là ban ngày Tạ Tốn và Thành Côn phía 2 bên giao đấu tiết tích văng vào, càng khiến cho tình chình ảnh thêm rùng rợn.

Đến lúc chứng kiến tận mắt cho giao diện thứ tía khu vực bức tường phía tây thì cây đuốc bên trên tay đã mất, tắt ngúm đi. Csản phẩm kêu lên:

- Mẫn muội xuống đây, lấy mang lại anh một cây đuốc.

Triệu Mẫn châm một ngọn đuốc, khiêu vũ xuống địa lao, vừa bắt gặp mấy hình vẽ nhanh chóng gọi ngay lập tức. Bức họa thứ tứ vẽ mấy hán tử bắt Tạ Tốn dẫn đi, đằng xa bao gồm một phụ nữ nấp sau một gốc cây dò thám. Cả tứ album kia bút pháp thật giỏi tuy vậy không tính Tạ Tốn ra những người không giống khía cạnh mũi phần nhiều thẩy mơ hồ, vì thế băn khoăn được người như thế nào với những người như thế nào. Trương Vô Kỵ tương đối trầm ngâm phát âm ngay:?Khi nghĩa phụ bị hư mắt mang lại như ta cũng không thành lập và hoạt động, ông nhận ra ra Mẫn muội, Chỉ Nhược, biểu muội toàn bởi tiếng nói tuy thế gồm biết dung mạo thế nào đâu nên không thể vẽ được?. Cmặt hàng chỉ vào phụ nữ kia hỏi:

- Có phải em đây không? Hay những Chu cô nương?

Triệu Mẫn đáp:

- Là em. lúc Thành Côn đến tổng lũ Cái Bang giật Tạ đại hiệp ra, không nên fan đem lại nhốt trên chùa Thiếu Lâm, chính y vẽ các ký hiệu của Minc Giáo trên phố dẫn đàn ông chạy một vòng, em mấy lần tính ra tay giành lại Tạ đại hiệp nhưng không thành công xuất sắc, nhằm mang lại nỗi anh hụt làm chú rể, thiệt hết sức ăn năn.

Trương Vô Kỵ trong tâm địa cũng thật áy náy, xót xa chú ý Triệu Mẫn thấy người vợ sắc đẹp tiều tụy, nhì má hóp vào đầy đủ biết mấy tháng qua bắt buộc Chịu biết từng nào đọa đày, quả tình đáng tiếc phải vòng đeo tay ôm vào lòng, bồi hồi nói:

- Mẫn muội! Anh... anh... thật tất cả lỗi cùng với em.

Ngọn đuốc không có tín đồ cố gắng rơi xuống tắt ngúm, trong hầm tối Đen nhỏng mực. Cmặt hàng lại tiếp:

- Nếu chẳng vì em thông minh linch lợi, loại gã Trương Vô Kỵ hồ nước đồ ngô nghê này đã giết mổ em rồi, nếu như gắng thật lần chần đang ra sao?

Triệu Mẫn cười cợt nói:

- Liệu nam nhi bao gồm nỡ giết em chăng? lúc kia đại trượng phu nghĩ về em là hung thủ, sao gặp mặt em phái mạnh lại ko ra tay?

Trương Vô Kỵ ngẩn người, thsống dài:

- Mẫn muội, anh thiệt trong thâm tâm chỉ yêu một mình em thôi, hơn cả thân mình. Nếu quả thực biểu muội bị em giết hại, anh thiệt cũng lần khần làm thế nào nữa. Đến bây giờ phần đa vấn đề đang phân biệt, Mặc dù anh có oán hận Chỉ Nhược thiệt mà lại nên nói vào bụng cũng phấn chấn.

Xem thêm: Top Game Chiến Thuật Xây Dựng Quân Đội Hay Nhất 2021, Game Xây Dựng Triều Đại

Triệu Mẫn nghe người tình thành khẩn như thế, gục đầu vào lòng đại trượng phu. Một hồi thật thọ nhì fan không có bất kì ai nói câu như thế nào, ngẩng đầu nhìn lên, một vầng trăng non treo lửng lơ ở pmùi hương đông, tứ bề thật là im thin thít.

Triệu Mẫn nói nhỏ:

- Vô Kỵ ca ca, lần đầu tiên em chạm mặt đại trượng phu ngơi nghỉ Lục Liễu Trang, sau này hai đứa lâm vào vào hầm tối, hôm đó cùng với từ bây giờ cũng chẳng không giống gì từng nào, đề nghị không?

Trương Vô Kỵ nhảy cười cợt, giơ tay cụ lấy cẳng chân trái của cô gái, lột loại giầy ra. Triệu Mẫn cười cợt khúc khích:

- Thân nam nhi nhưng mà sao lại đe đàn bà chân yếu ớt tay mềm?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Cô mà chân yếu tay mượt ư? Cô ngụy kế đa đoan, còn ghê gớm vội mười bạn bọn ông.

Triệu Mẫn cười:

- Cám ơn Trương giáo chủ vẫn sử dụng nhiều, tiểu nữ không đủ can đảm dìm.

Hai bạn nói tới phía trên thuộc cười ha hả. Mấy câu đối đáp đó chính là đầy đủ câu nhị bạn nói với nhau Khi sinh hoạt bên dưới hầm tối Lục Liễu Trang, tất cả điều năm xưa khi nói đều câu kia 2 bên đang thù ghét nhau, còn lúc này thì lại ý tứ rất là dạt dào. Trương Vô Kỵ cười nói:

- Em tất cả sợ hãi anh quay gan ban chân em nữa xuất xắc không?

Triệu Mẫn cũng cười:

- Không sợ!

Trương Vô Kỵ nạm chặt chân thanh nữ bỗng dưng nghe từ phía tây-bắc văng vọng giờ đồng hồ hò hét truyền tới vội vàng lắng tai nghe, xa xa gồm kình phong lật phật, trái ai đó vẫn chiến đấu ngay thức thì nói:

- Mình đi coi coi sao!

Csản phẩm ngay lập tức rứa tay Triệu Mẫn, nhảy đầm thoát ra khỏi hầm đá theo tiếng mà lần mang lại, thấy tía nhẵn fan chạy về phía tây, thân pháp nkhô nóng nhứa dị thường hầu hết là cao thủ hạng tuyệt nhất.

Trương Vô Kỵ giơ tay đỡ ngang sống lưng Triệu Mẫn, thi triển khinch công đuổi theo, xa xa vẫn thấy một bạn chạy trước, phía sau nhì người xua đuổi theo. Cước cỗ của đàn ông mọi khi một nhanh hao, đuổi khoảng chừng một dặm, dưới ánh trăng thấy nhì ông già phía sau chính là Lộc Trượng Khách và Hạc Bút ít Ông. Chỉ thấy Hạc Bút Ông giơ tay trái ra, ném nhẹm luôn một loại cây bút mỏ hạc vào fan chạy trước. Người tê vung tìm lại gạt đi, nghe keng một giờ đồng hồ, gạt mẫu cây viết mỏ hạc văng lên không trung. Chính chính vì vậy nên trì trệ dần một bước, Lộc Trượng Khách đã nhảy cho ngang fan cơ, đâm trượng sừng hươu ra.

Người cơ nghiêng qua tránh được đánh ra một ctận hưởng, ánh trăng chiếu lên thấy mặt White bệch, tóc lâu năm xõa ra, đó là Chu Chỉ Nhược. Trương Vô Kỵ đơ bản thân khiếp hãi vội vàng ôm Triệu Mẫn náu sau đó 1 cội cây. Hạc Bút ít Ông đón rước cây cây bút mỏ hạc trường đoản cú bên trên ko rơi xuống, quấn đem phía bên trái Chu Chỉ Nhược, cùng rất Lộc Trượng Khách thành ráng tả hữu ngay cạnh công. Chu Chỉ Nhược nghiến răng nói:

- Hai tên lão quỉ cơ nhất định xua theo ta là cớ gì?

Lộc Trượng Khách đáp:

- Hôm nay Minh Giáo Trương Vô Kỵ đoạt được đao Đồ Long, kiếm Ỷ Thiên, chính đôi mắt đàn ta phát hiện ra, võ thuật bí cập vệt vào đao kiếm không hề nữa, ắt là ở vào bạn Tống phu nhân.

Trương Vô Kỵ lag mình:?Khi ta giành đao cứu vãn tín đồ té ra nhị tên giặc này nấp ở một mặt vậy cơ mà mình lần chần gì cả?. Chu Chỉ Nhược nói:

- Võ công túng cập thì có thiệt nhưng mà ta luyện kết thúc đã diệt đi rồi.

Lộc Trượng Khách cười cợt khẩy:

-?Luyện xong? nhị giờ đồng hồ đó sao nghe dễ dàng thế? Thanh hao đao Đồ Long cùng kiếm Ỷ Thiên được gọi là võ lâm chí tôn, bí cập lốt trong đó dễ thường đều đều tuyệt sao? Tống phu nhân võ thuật tuy rộng người thật nhưng lại đâu đã đi vào nấc tuyệt đỉnh công phu, nếu như không thì chỉ việc giơ tay là thịt được nhị đồng đội lão phu rồi, đâu cho nỗi yêu cầu quăng quật chạy?

Chu Chỉ Nhược nói:

- Ta nói diệt rồi là bỏ rồi, ai hơi sức đâu cơ mà lẳng nhẳng với các ngươi. Thôi xin kiếu nhé.

Lộc Trượng Khách với Hạc Bút ít Ông cùng quát lên:

- Khoan đã!

Lộc trượng và hạc cây viết cùng vung ra, tiến công vào phía 2 bên hông Chu Chỉ Nhược. Chu Chỉ Nhược múa kiếm vù vù, dưới ánh trăng bao phủ nhoáng như một con rắn bạc. Huyền Minh nhị lão một trượng, hai cây bút liên thủ tiến công.

Trước đây Trương Vô Kỵ chỉ mới thấy Chu Chỉ Nhược sử dụng ngôi trường tiên, hiện nay lại thấy con gái kiếm chiêu vùng vẫy đấu với hai đại cao thủ nhưng mà thời điểm thủ cơ hội công, khi lỗi Khi thực biến đổi ảo quái lạ, càng lúc càng các chiêu số xCosplay.

Đấu thêm vài chục hiệp nữa, tìm chiêu của Chu Chỉ Nhược càng ngày càng kỳ quái, vào mười chiêu thì cho đến bảy chiêu là vắt công thiệt độc địa. Trương Vô Kỵ biết nàng mong muốn thoát thân mang lại nhanh khô, tuy vậy phnghiền đánh này càng nhanh gáp thì nội lực vận lên càng nhiều, chỉ sơ sểnh một ít là vẫn gặp gỡ hung hiểm tức thì. Cmặt hàng trong bụng lưu ý, rón nhón nhén từ bỏ sau nơi bắt đầu cây ra đi đi cho ngay sát thêm mấy bước.

Chu Chỉ Nhược bỗng dưng hét lên một giờ đồng hồ, đâm luôn bố kiến liền về phía Lộc Trượng Khách. Lộc Trượng Khách nghiêng fan tránh mặt, ngay khi đó nhì cái cây viết của Hạc Bút ít Ông nhắm ngay sau sống lưng nữ nỉm tới, thân mặt đường đụng nhau nghe keng một tiếng, chia ra tấn công vào rất nhiều chỗ yếu ớt sợ hãi sau ót cùng lưng. Chu Chỉ Nhược nghe thấy phía đằng sau gồm binch khí ném nhẹm tới, hụp tín đồ xuống tách dẫu vậy bất ngờ rằng binh khí thân sống lưng chừng lại chạm nhau thay đổi phía, yêu cầu tránh khỏi cây bút đánh vào sau ót tuy nhiên ko bay được cây bút tấn công vào lưng.

Trương Vô Kỵ tung mình nhảy đầm cho tới, giơ tay cvỏ hộp cây bút mỏ hạc, múa chưởng trọn đỡ ngay lập tức đòn của Hạc Bút ít Ông tiến công tới. Chu Chỉ Nhược còn sẽ kinh hoàng thất tán, Lộc Trượng Khách sẽ nhẹ nhàng vung chưởng đánh ra, trúng ngay bụng bên dưới của nữ giới. Đó đó là Huyền Minc thần ctận hưởng hết sức gớm hồn, Chu Chỉ Nhược nhanh chóng ngộp thsinh sống, mê man bất tỉnh nhân sự.

Trương Vô Kỵ hốt hoảng vứt cây cây bút mỏ hạc trong tay xuống khu đất, chuyển tay ra ôm lấy Chu Chỉ Nhược, khiêu vũ xéo qua 1 mặt, quát mắng lớn:

- Huyền Minch nhị lão, sao có tác dụng trò vô liêm sỉ nlỗi thế?

Lộc Trượng Khách cười cợt ha hả nói:

- Ta tưởng ai Khủng mật dám nhúng tay vào, hóa ra là Trương đại giáo công ty. Quận chúa nương nương của họ đâu rồi? Ngươi bắt cóc quận chúa dấu chỗ đâu?

Triệu Mẫn trường đoản cú sau nơi bắt đầu cây bước ra, đỡ lấy Chu Chỉ Nhược, cười cợt hì hì nói:

- Lộc tiên sinch, vững chắc bấy lâu ông hồn vía điên hòn đảo ghi nhớ nhung tôi, ko sợ hãi phụ thân tôi nổi giận tuyệt sao?

Lộc Trượng Khách bực dọc đáp:

- Ngươi là bé tiểu yêu thương thanh nữ, ao ước ly gián kích thích nhị sư huynh đệ ta. Anh em ta cùng với phụ vương ngươi sẽ ân đoạn nghĩa tuyệt, Nhữ Dương Vương giận hay là không có tương quan gì mang lại ta đâu?

Trương Vô Kỵ thấy Lộc Trượng Khách hạ độc thủ tiến công Chu Chỉ Nhược, lại vô lễ cùng với Triệu Mẫn, ghi nhớ lại khi còn bé dại trúng bắt buộc Huyền Minch thần chưởng trọn của nhì gã này, Chịu đựng trù trừ từng nào gian khổ, hận cũ thù bắt đầu bừng bừng bốc lên, bèn nói:

- Mẫn muội, em lui ra ngoài, hai thương hiệu giặc già này ta vừa gặp gỡ sẽ lộn ruột, hôm nay buộc phải cho việc đó nó một mẻ mới chấm dứt.

Nhị lão thấy đại trượng phu tay tránh việc cũng vứt binch khí xuống, chăm chắm đứng đợi. Trương Vô Kỵ quát lớn:

- Xem chiêu đây!

Chàn sử dụng chiêu Lãm Tước Vĩ song chưởng trọn đánh ra. Chiêu này phía trong Thái cực quyền, tấn công ra thiệt chậm rãi tuy vậy bên phía trong nội công có ngầm vận Cửu Dương thần công. Thái rất quyền so với đời sau xem như là đều đều nhưng lại thời điểm kia Trương Tam Phong bắt đầu trí tuệ sáng tạo chưa bao lâu, vào võ lâm khôn xiết ít fan nghe biết. Lộc Trượng Khách trước đó chưa từng thấy nhiều loại chưởng trọn pháp quyến rũ như không tồn tại sức này bao giờ, phân vân bên phía trong có ngụy kế gì, y so với Trương Vô Kỵ vốn khôn xiết úy kỵ nên ko đám đỡ, gấp lách qua rời. Trương Vô Kỵ thay đổi cần sử dụng chiêu Bạch Xà Thổ Tín, tay trái đánh vào Hạc Bút ít Ông, tay buộc phải hơi rung đụng, vươn ra thu vào ko nhất định. Hạc Bút Ông điểm hờ ngón tay trỏ phía bên trái vào lòng bàn tay đại trượng phu, chưởng trọn yêu cầu tấn công nghiêng xuống vô bụng Trương Vô Kỵ.

Trương Vô Kỵ đã mấy lần giao đấu cùng với Huyền Minch nhị lão, biết nhị gã này chưa phải là đối phương của chính bản thân mình, vừa qua đại trượng phu lại cùng nhóm Độ Ách tam tăng kịch chiến bố lần, võ thuật cao thêm một bậc, mong vượt mặt hai người thì quá sức. Có điều nhì tín đồ này tài nghệ thật là gớm ghê nên không dám coi thường tức thời thực hiện Thái cực quyền pháp, sản xuất thành vòng bự vòng nhỏ, Cửu Dương thần công theo hầu như vòng kia cơ hội trực tiếp cơ hội xéo cuồn cuộn tung ra.

Huyền Minh nhị lão thấy dương khí mọi khi một thịnh, khí âm hàn của Huyền Minch thần chưởng mỗi một khi càng thêm bị kẻ thù đẩy ngược trở lại.

Đấu cho rộng một trăm hiệp rồi, Trương Vô Kỵ bất ngờ luân phiên người, thấy dưới đất tất cả hai bóng tín đồ khá run rẩy, đó là trơn trăng phản vào Triệu Mẫn cùng Chu Chỉ Nhược, trong thâm tâm tương đối hoảng, nghiêng người quan sát, thấy Triệu Mẫn không kết thúc lảo hòn đảo, xem ra ko ôm nổi Chu Chỉ Nhược nữa rồi, nghĩ thầm:?Hỏng mất, Chỉ Nhược trúng đề nghị một chưởng trọn Huyền Minch của lão bọn họ Lộc, coi ra ko Chịu đựng được. Nàng vốn đang luyện cần lao âm hàn lại thêm lãnh khí ghê gớm tuyệt nhất cõi tục của Huyền Minc thần chưởng, giá càng thêm lạnh lẽo, coi ra cả Mẫn muội cũng chịu đựng ko nổi?. Chàng bèn gia tăng kình lực đánh ép cho tới Lộc Trượng Khách.

Lộc Trượng Khách thấy Đấng mày râu đổi khác quyền pháp đoán ngay được tâm lý Trương Vô Kỵ, nghiêng bạn tách qua, kêu lên:

- Sư đệ, rứa đấu vậy chừng. Hàn độc trên bạn bé bé nhỏ chúng ta Chu vẫn vạc tác, đừng để y rảnh tay giải cứu.

Hạc Bút Ông nói:

- Chính thế!

Y nhảy thoát khỏi vòng nhặt nhị cây cây viết mỏ hạc, dùng phxay Thông Thiên Triệt Địa tiến công cả bên trên lẫn dưới nhì phía. Trương Vô Kỵ khinc khỉnh nói:

- Có hay là không có binh khí thì cũng vậy mà lại thôi.

Vù một chưởng tiến công ra, kình phong ép cho tới khiến Hạc Bút ít Ông ngộp thlàm việc. Lộc Trượng Khách cũng ngoặt tay rút ít trượng đầu hươu ra, tấn công vào bên hông Trương Vô Kỵ.

Trương Vô Kỵ biến hóa luôn mấy pho quyền pháp khác nhau, áp dụng số đông chiêu vào tía mươi sáu thức Long Trảo Cầm Nã Thủ học lỏm của Không Tính thần tăng phái Thiếu Lâm là Phủ Cầm Thức, Cổ Sắt Thức, Bổ Phong Thức, Bão Tàn Thức cố gắng công thiệt là ghê gớm. Lộc Trượng Khách kêu lên:

- Long Trảo Công đơn vị ngươi luyện tốt thất thoát, để rồi phía trên đào hố thì nhân tiện thừa.

Hạc Bút Ông hỏi lại:

- Sư ca, đào hố dưới đất làm những gì thế?

Lộc Trượng Khách cười cợt nói:

- Chu cô nương chết rồi, đào hố chôn chứ liệu có còn gì khác nữa.

Y msinh sống mồm nói tâm thần khá phân tán, Trương Vô Kỵ đá ra một cước trúng ngay bên trên đùi trái của y. Lộc Trượng Khách trúng đòn lảo đảo tuy thế gượng gập đứng lại được ngay, vội vàng múa cây trượng sừng hươu vù vù khiến gió mưa không lọt.

Trương Vô Kỵ xoay đầu nhìn lại Triệu Mẫn cùng Chu Chỉ Nhược thấy nhị cô gái sẽ run mau lẹ, hỏi:

- Mẫn muội, ra làm sao rồi?

Triệu Mẫn đáp:

- Ôi chao, rét thừa sức.

Trương Vô Kỵ gớm hãi, tương đối lưu ý đến hiểu ngay, Chu Chỉ Nhược trúng buộc phải Huyền Minh thần ctận hưởng âm hàn lợi sợ hãi đã đành, tuy vậy chỉ 1 mình phụ nữ bị mà thôi, bây giờ cả Triệu Mẫn cũng lạnh lẽo nữa, hẳn bởi vì Triệu Mẫn có lòng tốt, giơ ctận hưởng góp Chu Chỉ Nhược vận công đề kháng. Hai người công lực bí quyết nhau xa, nội lực của Chu Chỉ Nhược lại mười phần quái dị thành ra Triệu Mẫn cứu tín đồ ko kết thúc đâm hại vào thân. Trương Vô Kỵ song ctận hưởng bung ra thu vào, chỉ muốn sớm vượt mặt nhị lão. Thế tuy thế hai người lại cứ tránh xa xa, ngày trước thời gian sau, nỗ lực diên trì ko Chịu khía cạnh đối mặt đánh cùng với nam nhi.

Trương Vô Kỵ bối rối, kêu lên:

- Mẫn muội vứt Chu cô nương xuống khu đất, đừng ôm thiếu nữ ta nữa.

Triệu Mẫn đáp:

- Em... em không bỏ xuống được.

Trương Vô Kỵ kỳ lạ lùng:

- Sao thế?

Triệu Mẫn đáp:

- Lưng... lưng cô ta... không hiểu sao bám chặt vào tay em.

Nàng vừa nói hai hàm răng đánh sát vào nhau kêu lốp cốp, body lẩy bẩy mong muốn té, Trương Vô Kỵ rất là ghê hãi. Lại nghe Lộc Trượng Khách nói:

- Trương giáo công ty, Chu cô nương kia gan ruột thiệt độc địa, nữ giới ta đã đẩy hàn độc qua người quận chúa hoàng hậu, chẳng mấy chốc quận chúa đang chết. Vậy mình giao hẹn với nhau giành được không?

Trương Vô Kỵ hỏi lại:

- Giao hứa hẹn chiếc gì?

Lộc Trượng Khách nói:

- Bọn bản thân phía hai bên chấm dứt đấu, đàn ta rước nhị cuốn sách trên bạn Chu cô nương, ngươi cứu giúp quận chúa.

Trương Vô Kỵ hừ một giờ, nghĩ về thầm:?Huyền Minch nhị lão này võ công vốn đã thiệt ghê gớm, giả dụ nlỗi luyện thêm võ thuật âm độc của Chu Chỉ Nhược, sau này làm ác còn ai chế phục được chúng nữa?. Cmặt hàng hoang mang và sợ hãi chú ý lại thấy khuôn mặt Trắng trẻo như ngọc của Triệu Mẫn ni thành xanh rì, đầy vẻ khổ sở có lẽ Chịu không nổi. Trương Vô Kỵ lùi lại nhị bước, tay trái rứa đem tay cần nàng, chân khí Cửu Dương vào người theo lòng bàn tay cuồn cuộn tuôn ra. Lộc Trượng Khách kêu lên:

- Tiến lên tiến công vội vàng.

Huyền Minch nhị lão ngay thức thì một trượng hai cây bút múa lên nhỏng gió táp mưa sa xông vào. Trương Vô Kỵ sử dụng mang lại vượt nửa chân lực để cứu giúp hai chị em Triệu Chu, thân hình lại không thể cầm tay, chỉ từ bao gồm một ctận hưởng ngự địch buộc phải trong tích tắc đang vạn phần gian nguy. Soẹt một tiếng, ống quần chân trái đã bị cây viết của Hạc Bút Ông xé rách rưới một con đường dài, bên trên đùi máu tung tầm tã. Triệu Mẫn vốn dĩ bị khí âm hàn trong fan Chu Chỉ Nhược truyền vào, tưởng chừng máu dịch vào người sắp đóng thành băng cơ mà một khi Cửu Dương chân khí tuôn vào tức tốc thấy ấm cúng trở về. Thế tuy thế Trương Vô Kỵ 1-1 chưởng trọn chống đỡ với Huyền Minc nhị lão gạt trái quét buộc phải thành thử chân khí truyền vào Triệu Mẫn yếu hèn dần dần khiến nhị hàm răng chị em lại tiến công hối hả.

Lộc Trượng Khách tiến công vù vù vù cha trượng, loại sừng hươu bên trên đầu gậy chui vào mắt Trương Vô Kỵ. Trương Vô Kỵ giơ chưởng trọn vận lực gạt ra dồn Lộc Trượng Khách trở lại. Thế dẫu vậy Hạc Bút ít Ông đang xông được vào bút phía trái dùng chiêu Tòng Tâm Sngơi nghỉ Dục, điểm vào hông nam giới. Trương Vô Kỵ ko cách làm sao rời né, chỉ còn bí quyết thi triển Càn Khôn Đại Na Di chổ chính giữa pháp để đẩy cây bút của y chệch ra, mặc dù vậy cây viết lực của Hạc Bút ít Ông hết sức mạnh khỏe, do dự có đẩy ra nổi không. Bỗng nghe keng một giờ, bên cạnh hông dội lại nhưng lại không Cảm Xúc nhức, thì ra cây viết của Hạc Bút Ông vẫn điểm trúng thanh khô đao Đồ Long đeo ngang sống lưng.

Trương Vô Kỵ bình thời giao đấu không dùng binch khí, khi đấu cùng với bố đơn vị sư Độ Ách cũng chỉ dùng thánh hỏa lệnh coi như tay thước, còn chưa hề áp dụng đao kiếm, do đó đao Đồ Long treo tức thì mặt tín đồ mà vẫn không ghi nhớ cho tới đúc kết ngự địch.

Bút ít kia của Hạc Bút Ông điểm trúng khiến đại trượng phu thức giấc ngộ, ngay tắp lự quát lên một tiếng, chân trái đá ra, đẩy lùi Hạc Bút ít Ông cha bước, thò tay rút đao ra, vừa ngay trong lúc Lộc Trượng Khách đâm gậy cho tới. Đao Đồ Long vào tay Trương Vô Kỵ vung lên, nghe soẹt một tiếng khẽ mẫu đầu hươu trên gậy của y bị gãy rơi xuống tức thì. Lộc Trượng Khách tởm hãi kêu lên:

- Chao ôi!

Song cây bút của Hạc Bút Ông ngay lập tức cuốn cho tới, bảo đao của Trương Vô Kỵ thuận đà, soẹt soẹt nhì giờ, song bút mỏ hạc đang gãy thành bốn khúc. Tkhô cứng bảo đao ngay lập tức múa lên thành một luồng tia nắng Trắng, Huyền Minh nhị lão không dám mang lại gần, Cửu Dương chân khí trong bạn Trương Vô Kỵ lại tuôn vào thân thể Triệu Mẫn, lần này toàn lực phát huy bắt buộc hàn độc vào fan Chu Chỉ Nhược ngay lập tức bị đẩy ra không còn sạch sẽ. Thế tuy thế âm khí và dương khí nhị khí vào cơ thể nhỏ fan giao cảm, vị trí này to gan lớn mật ắt bên kia yếu, bên kia yếu hèn ắt bên đây dũng mạnh, Huyền Minc hàn độc hết rồi, Cửu Dương chân khí ngay tức khắc liên tiếp tiêu giải Cửu Âm nội lực của nữ giới sẽ luyện.

Chu Chỉ Nhược rước được pho Cửu Âm chân ghê vệt vào kiếm Ỷ Thiên, sợ Tạ Tốn cùng Trương Vô Kỵ biết được nên chỉ đến buổi tối mới len lén rèn luyện, tuy nhiên thời hạn nhanh chóng đề nghị không bí quyết như thế nào đi trường đoản cú căn uống bạn dạng tuần từ tiệm tiến bởi thế nội lực không mang gì có tác dụng rạm hậu, chỉ tập toàn phần lớn công lao hạ quá trong quyển ghê này mà thôi. Nàng trúng bắt buộc Huyền Minh thần ctận hưởng rồi định lấy khí âm hàn đẩy qua thân thể Triệu Mẫn, cho đến khi Trương Vô Kỵ đưa tay giúp đỡ, thấy body êm ấm thật là thả giàn, thấy khí lực tăng mạnh định bong khỏi bàn tay Triệu Mẫn, vừa thay mức độ lại thấy bị một sức thật mạnh bạo hút ít chặt vào, giằng ko ra, new giỏi lúc nãy bàn tay Triệu Mẫn bị lưng con gái hút chặt, bây giờ thì bao gồm nàng lại bị Triệu Mẫn hút ít trở lại cũng chỉ vỉ nội lực phía 2 bên mạnh yếu ớt khác nhau bắt buộc không khỏi khiếp hoảng.

Trương Vô Kỵ khu vực trừ hàn độc đột thấy Cửu Dương chân khí của bản thân tống ra, bàn tay Triệu Mẫn lại truyền một luồng hàn khí ngăn chặn lại, lại tưởng hàn độc của Huyền Minch thần ctận hưởng chưa trừ hết, lại càng cố gắng mức độ tuôn vào nhiều hơn gồm biết đâu đại trượng phu mỗi lần chuyển Cửu Dương chân khí vào thì Cửu Âm chân khí của Chu Chỉ Nhược khổ công tu luyện lại bớt đi một chút. Chu Chỉ Nhược trong bụng kêu khổ thì thầm tuy thế không nói ra được từ biết mình chỉ msống mồm lập tức hộc tiết, chân khí ra không còn bị tiêu diệt tức thì.

Triệu Mẫn thấy chân khí vào thân thể dung hòa, cười cợt nói:

- Vô Kỵ ca ca, em khỏe mạnh rồi, anh chuyên trọng tâm ứng phó Huyền Minc nhị lão.

Trương Vô Kỵ đáp:

- Hay lắm!

Lập tức thu nội lực về. Chu Chỉ Nhược bay nàn, không thể bị hút nữa, biết âm độc của Huyền Minh thần chưởng trọn trong bản thân đã mất nhưng mà Cửu Âm nội lực cũng trở thành tổn hao không hề nhỏ, thấy Trương Vô Kỵ múa tkhô hanh đao Đồ Long chuyên tâm nghênh địch, liền giơ năm ngón tay ra cvỏ hộp lên đầu Triệu Mẫn.

Triệu Mẫn kêu lên một tiếng:

- Ối chao!

Thấy đỉnh đầu nhức nhói, phần lớn tưởng phen này không hề mặt đường sống sót, nào ngờ nghe mấy tiếng lách bí quyết, Chu Chỉ Nhược kêu oái lên một tiếng cấp vã chạy mất hút. Trương Vô Kỵ kinh hoảng vội quay trở về hỏi:

- Cthị trấn gì thế?

Triệu Mẫn giơ tay sờ đầu sợ mang lại mất bạt vía vía, không nói cần lời. Trương Vô Kỵ tưởng người vợ bị tmùi hương bởi vì Cửu Âm Bạch Cốt Trảo yêu cầu cũng hoảng loạn tay múa đao chặn nhị lão, tay cơ thò vào thăm thử đầu chị em ra làm sao, thấy trên đầu ướt nhèm nnhỏ bé, mặc dù tất cả bị chảy máu mà lại không trở nên vỡ lẽ đầu thủng lỗ, lòng nlỗi buông bỏ được nhiệm vụ, yên ủi nàng:

- Chỉ bị thương ngoài da làm thịt thôi, không đến nỗi như thế nào.

Trong bụng nghĩ thầm:?Lạ thiệt, kỳ lạ thật? Csản phẩm tất cả biết đâu khi Chu Chỉ Nhược ra tay đánh úp, Cửu Dương chân khí vào fan Triệu Mẫn không ra không còn, còn Chu Chỉ Nhược chân khí thì lại hao tổn nặng, lấy yếu hèn công khỏe mạnh, không đả tmùi hương được kẻ địch mà lại chủ yếu mình lại bị tổn định sợ, bị chấn cồn đến gãy ngón tay.

Trương Vô Kỵ vừa phân trung tâm Huyền Minh nhị lão mau lẹ tiến công cho tới. Lúc này vào tay phái mạnh đang bao gồm một món binh khí dung nhan bén nhất trần gian rồi, tự cảm thấy chỉ phụ thuộc binch khí mà lại win bạn không giống thì ko oai hùng 1 chút nào, cần lật đao lại giao cho Triệu Mẫn, nội tức giữ chuyển một vòng thật nhanh hao, ngưng thần chuyên trung khu, tay trái giới thiệu sử dụng Càn Khôn Đại Na Di chuyển sang làn đường khác kình lực của chưởng trọn Hạc Bút Ông vừa tấn công tới. Hành động vừa kéo vừa đẩy này phía bên trong có Cửu Dương thần công sử dụng lẫn cùng với công huân buổi tối cao cấp thứ bảy trong Càn Khôn Đại Na Di. Sử dụng công lao này thật hao tổn nội lực, thiết yếu sơ xẩy 1 chút nào vì chưng chỉ vận dụng tương đối chệch một tí thì thiết yếu mình có khả năng sẽ bị tẩu hỏa nhập ma ngay thành thử Khi con trai phân trung ương hỗ trợ cho nhì thiếu phụ Triệu Chu khu trừ hàn độc tuy vậy tình núm cần kíp nam giới vẫn không dám mang ra sử dụng.

Huyền Minh nhị lão là hạng cao thủ số một, trường hợp chỉ dùng công sức cung cấp năm, cung cấp sáu ứng phó cùng với họ ắt cần yếu nào làm cái gi được nhì tín đồ. Chàng gạt ra vừa lúc chưởng trọn của Hạc Bút ít Ông tiến công tới nghe bộp một tiếng trúng tức thì đầu vai Lộc Trượng Khách. Lộc Trượng Khách tởm hãi khó tính nói:

- Sư đệ, ngươi có tác dụng trò gì thế?

Hạc Bút Ông võ công thật tinc xảo tuy thế lao động trí óc lại khá lừ đừ, việc gì rồi cũng phải Để ý đến rất lâu new đọc được nguyên lý, tức thì hôm nay vẫn ngơ ngẩn chưa biết tại sao, ấp úng ko vấn đáp được chỉ biết là vì Trương Vô Kỵ có tác dụng trò quái quỷ quỉ đề xuất đành tấn công tới tấp để tạ lỗi với sư huynh. Y vận kình lên chân cần đá ra, Trương Vô Kỵ phẩy tay một cái, vừa bắt vừa kéo, cước kia tức thì chuyển hướng làn phân cách nhắm ngay lập tức đan điền Lộc Trượng Khách. Lộc Trượng Khách vừa lo lắng, vừa hậm hực, nghiêng fan qua tránh quát mắng lên:

- Ngươi tất cả điên giỏi không?

Triệu Mẫn kêu lên:

- Đúng rứa, Hạc tiên sinh mau bắt tên sư huynh mạn thượng tác loạn, hiếu nhan sắc tsay mê dâm kia, thân phụ tôi vẫn trọng thưởng.

Trương Vô Kỵ trong bụng cười cợt thầm:?Kế khích bác bỏ, ly loại gián đó quả thực hữu hiệu?. Chàng vốn dĩ muốn sử dụng Càn Khôn Đại Na Di khiến cho Hạc Bút Ông vẫn tiến công vào Lộc Trượng Khách, tiếp đến lại dẫn Lộc Trượng Khách tiến công vào Hạc Bút ít Ông hiện nay nghe Triệu Mẫn nói vắt, nên có thể di chuyển liên hệ quyền cước của Hạc Bút Ông còn đối phó với Lộc Trượng Khách thì cần sử dụng chiêu số trong thái rất quyền. Trương Vô Kỵ hotline lớn:

- Hạc tiên sinc, chớ gồm lo, tôi với ông hai bạn đúng theo lực thể nào cũng hạ được con hươu dâm. Nhữ Dương Vương đang phong mang lại ông có tác dụng... phong ông làm...

Chàng tuyệt nhất thời chưa nghĩ về ra quan lại chức gì mang lại tương thích. Triệu Mẫn cấp nói:

- Hạc tiên sinch, tờ cáo tlỗi phong quan tiền mang đến ông bao gồm sẵn phía trên.

Nói hoàn thành rước trong bọc ra một tờ giấy lộ diện, đọc:

- Ồ, là Đại Ngulặng Hộ Quốc Dương Oai Đại Tướng Quân, thôi cố gắng thêm chút nữa.

Trương Vô Kỵ tả chưởng đánh ra, nghiền mang lại Lộc Trượng Khách phải dạt quý phái phía bên trái, còn tả ctận hưởng của Hạc Bút ít Ông bị nam nhi lái qua đánh từ trái quý phái cần, thành ráng tả hữu cạnh bên công.

Lộc Trượng Khách với Hạc Bút Ông mấy chục năm nay tình thân còn rộng bạn bè ruột, vốn dĩ không thể như thế nào tin y lại phân phối thấp tình đồng môn tuy nhiên lúc này thấy Hạc Bút ít Ông năm chiêu lập tức toàn là tiến công vào địa điểm yếu hèn hại, vào con đường quyền ngọn gàng cước coi ra hầu như dồn rất là, có thể ước ao mang mạng bản thân thì còn ngờ gắng làm sao được? Y phẫn uất khác lại, quát lớn:

- Ngươi tđam mê đồ phú quí, không thể nghe biết nghĩa khí nữa chăng?

Hạc Bút Ông vội vàng nói:

- Tôi... tôi chẳng...

Triệu Mẫn vội vàng tiếp lời:

- Đúng nỗ lực, chẳng qua bất đắc dĩ vị chức Hộ Quốc Dương Oai Đại Tướng Quân đề nghị yêu cầu đắc tội với sư huynh chđọng tất cả liệu có còn gì khác nhằm nói nữa đâu.

Trương Vô Kỵ tay buộc phải tăng lên mười thành công lực, chú ý dẫn qua, ctận hưởng của Hạc Bút ít Ông vừa tiến công cho tới nghe bình một giờ trúng thật mạnh mẽ tức thì vai Lộc Trượng Khách. Lộc Trượng Khách giận không để đâu mang lại hết, tấn công trở lại một chưởng, gãy luôn mấy loại răng hàm phía bên trái của Hạc Bút Ông. Hạc Bút ít Ông tuổi đã cao vào mồm chỉ cón bao gồm mấy dòng răng đó nhằm nhai phải quí lắm, bị như vậy ko ngoài nổi giận, quát mắng lên:

- Sư ca chưa bao giờ trái nên là gì, đâu riêng gì tiểu đệ cụ ý tiến công đâu.

Lộc Trượng Khách cũng tức tối quát lại:

- Thế ai đánh trước?

Y con kiến văn rộng thoải mái thiệt cơ mà đâu tất cả ngờ rằng thế gian này lại tất cả Càn Khôn Đại Na Di thần công cấp đồ vật bảy mạnh mẽ và tự tin nhường ấy, kẻ võ thuật cao siêu nlỗi Hạc Bút ít Ông, Trương Vô Kỵ có thể tiến công y thịt y chứ đọng lẽ như thế nào lại hoàn toàn có thể mượn sức tiến công sức nhằm chuyển làn đường chưởng lực thanh lịch tiến công mình, thành ra ko chút ít ngờ vực Trương Vô Kỵ ra tay.

Hạc Bút Ông cố gắng biểu hiện tnóng lòng mình, ngay tức khắc chửi:

- Thằng giặc bé làm trò quỉ.

Triệu Mẫn kêu lên:

- Đúng đó, đừng Gọi y là sư ca nữa, chửi y?thằng giặc con? là đúng rồi.

Trương Vô Kỵ dùng chưởng trọn bên trái ép nội công của Lộc Trượng Khách, tay phải kéo chưởng trọn của Hạc Bút Ông trúng tức thì má y, mau chóng sưng phù lên tức thì. Trương Vô Kỵ thấy Lộc Trượng Khách cuồng nộ mong mỏi điên lên được, mắt đỏ ngầu, khí công cuồn cuộn thúc ra, biết kế ly con gián đang thành, quát mắng lên:

- Hạc tiên sinch, bé hươu dâm này ta giao mang lại ngươi kia.

Chân trái điểm một chiếc, nhảy đầm vọt ra phía bên ngoài, chũm tay Triệu Mẫn đi ngoài. Chỉ thấy Huyền Minc nhị lão kẻ một quyền, tín đồ một cước càng đấu càng thêm kịch liệt. Triệu Mẫn nói:

- Hạc tiên sinch, ngươi bắt được sư ca rồi, võ thuật túng bấn cập vào đao Đồ Long đã mang đến ngươi mượn coi một tháng. Mau lập đại công, đừng để mất cơ hội may này.

Lộc Trượng Khách tức giận đùng đùng, hạ thủ ko một ít nương tay. Hai tín đồ cùng một môn phái, võ thuật tám lượng nửa cân, trận ác đấu này sẽ không biết đến khi nào bắt đầu xong xuôi.

Hai người về đến ca tòng Thiếu Lâm, Trương Vô Kỵ xem xét lại vệt thương thơm trên đầu Triệu Mẫn thấy không tồn tại gì đáng không tự tin, bỗng nhiên lưu giữ cho một cthị trấn nói:

- Mẫn muội, em magiống hệt lại mang theo tờ giấy để cho Lộc Trượng Khách không thể không tin.

Triệu Mẫn tủm tỉm thò tay vào túi lôi ra một tờ giấy mỏng manh, giơ ra trước phương diện đến nam giới coi, mỉm cười nói:

- Chàng đoán demo coi cái gì đây?

Trương Vô Kỵ cười đáp:

- Em bảo đoán test đồ vật gi, làm sao anh đân oán được, nghĩ về ngợi làm gì mang lại tổn phí công.

Triệu Mẫn để nhì cuộn giấy vào tay Đấng mày râu, Trương Vô Kỵ đưa ra trước đèn coi demo thấy đó không phải là giấy nhưng là 1 trong những mảnh lụa mỏng mảnh nhỏng cánh ve sầu sầu, viết đầy phần lớn chữ khải bé dại bởi đầu loài ruồi. Cuộn giấy đầu tiên nhan đề viết bốn chữ Vũ Mục<6> Di Thư, bên phía trong viết toàn tinc nghĩa yếu hèn quyết hành binh giao chiến, cha trận cần sử dụng binch. Xem cho cuộn giấy trang bị nhị, tư chữ tựa đề Cửu Âm Chân Kinch bên trong ghi toàn phần lớn võ công kỳ diệu quái gở, giở mang đến ở đầu cuối Cửu Âm Bạch Cốt Trảo và Tồi Tâm Ctận hưởng cũng có thể có trong số đó. Csản phẩm lag mình hỏi:

- Em... em đem làm việc vào người Chu cô nương đấy ư?

Triệu Mẫn cười:

- Trong lúc cô ta ko cử cồn được, lẽ làm sao em lại không tiện tay dắt dê<7>? Công phu âm độc này tức hiếp chẳng ý muốn học đâu cơ mà rước nhằm hủy đi rộng là ngơi nghỉ tay cô ta nhằm sợ bạn.

Trương Vô Kỵ thuận tay gisinh sống coi Cửu Âm Chân Kinh, đọc vài cmùi hương thấy văn nghĩa rạm áo tốt nhất thời chưa biết đến được kỹ càng nhưng lại quyết không phải là nhiều loại võ học tập âm độc hạ giữ bèn nói:

- Võ công trong cuốn khiếp này thật là chuyên sâu, cứ theo này mà tu luyện, một hai chục năm tiếp theo thành tích thiệt là gớm ghê còn như chỉ muốn tốc thành học tập được một chút ít vỏ phía bên ngoài thì hại fan cơ mà sợ luôn cả mình nữa.

Chàng kết thúc lại một lát nói tiếp:

- Chẳng hạn nlỗi vị tỉ tỉ áo tiến thưởng tê, võ thuật cùng với Chu cô nương cũng một con đường nhưng chiêu số quang minh chính đại thật là trực tiếp thắn dường như cũng từ cuốn nắn Cửu Âm Chân Kinch này nhưng mà ra.

Triệu Mẫn đáp:

- Cô ta nói?Sau núi Chung Nam, Mộ fan Hoạt Tử, Thần điêu hiệp lữ, Tuyệt tích giang hồ?, tư câu kia tất cả ý nghĩa sâu sắc gì?

Trương Vô Kỵ không đồng ý nói:

- Sau này bản thân gặp lại thái sư phú sẽ thỉnh giáo lão nhân gia tất cả Khi đọc được nguyên nhân bên trong ko chừng.

Hai bạn chat chit thêm mấy câu, thấy bên dưới núi ko nghe động tĩnh gì đề nghị chia ly về ngủ.

Xem thêm: Những Lá Bài Yugioh Mạnh Nhất Thế Giới Yu, 722 Lá Bài Yugi

<1> Cầu vồng bắc ngang trời

<2> nhị con dragon toắt con nhau phân tử ngọc

<3> kẻ sĩ có thể giết mà lại tất yêu có tác dụng nhục

<4> đập vứt nồi, đục chìm thuyền để cả phía hai bên cùng chết

<5> trước đây Trương Vô Kỵ đang vứt bỏ hai cây mâu để ôm Tống Thanh Tlỗi, sao nay lại ở chỗ nào ra?

<6> Tức Nhạc Phi (1103-1142) từ Bằng Cử tín đồ Tương Châu danh tướng kháng Kyên ổn đời Nam Tống, sau gian thần dèm pha bắt buộc bị làm thịt.


Chuyên mục: Game Mobile

cf68